Năm cũ qua rồi, mình giờ cũng đã "toan về già". Ớ thế nhưng mà sao cứ thấy mình vưỡn trẻ, vưỡn cứ phơi phới nhắm ấy.
Năm cũ. Nhìn lại, mình đã làm được những gì? Chả được gì, ngoài 1 căn nhà mua được ở VN!
Sau 2 năm đi đi về về Việt Việt Đức Đức, bán xe, bán tiệm, bán nhà... sự nghiệp tạm thời đứt đoạn, chỉ chăm chăm vào lo cho Nhi và tìm cho nàng 1 môi trường sống thật tốt. Đầu 2009, cả nhà trở lại Dresden, lại mua xe, sắm nhà, ổn định cuộc sống, tìm được trường cho Nhi đi kết bạn... Thời gian này dành để cho con gái thật quen, thật thích thú với trường học và bão hòa với mọi loại virus không lành mạnh ở nhà trẻ... rồi thì sẽ tính chuyện làm ăn gì thì làm.
Năm rồi, nhìn chung hao tài tốn của, chả làm ăn gì mà chi cứ gọi là tiền núi. Cái mất rất nhiều nhưng cái được cũng đáng đồng tiền bát gạo. Quan trọng là bản thân nếm trải và đánh giá 1 cách đúng đắn cuộc sống ở Việt nam và Đức, cái mà thường rất hay xảy ra tình trạng "đứng núi này trông núi nọ", nghĩa là khi sống ở Đức cứ thấy thèm cái ồn ào náo nhiệt, cái vui nhộn ấm áp tình bạn bè lối xóm bà con ở VN... đến khi ở VN thì chao ôi sao mà thèm cái yên bình êm ả trong lành thảnh thơi của Đức.. Thật đúng là mâu thuẫn quá. Chỉ vì có con Cún be bé kia thôi kìa. Vì thương Cún nên dành cho Cún môi trường tốt đẹp nhất, trong lành nhất, văn minh nhất và chuẩn mực cũng nhất... hi sinh cái thú ham ăn ham chơi của ba mẹ, hi hi.
Sang năm mới, có rất nhiều dự tính.
Đầu tiên là chuẩn bị về ăn tết cái đã...
Sau đó sẽ.... nói sau, he he. Nói trước sợ bước không qua cả nhà ạ!
Trở lại chuyện con gái đi học. Nghỉ lể gần cả tháng trời, đi chơi phải nói là bạt ngàn. Từ khi em ra đời tới giờ chưa bao giờ mà mẹ cho em "bộ đội" thế. Nhất nhất lúc nào cũng tuân thủ đúng giờ ăn giấc ngủ... Của đáng tội các bác nhà em cứ loa loa lên là mẹ "kĩ quá", mẹ "nguyên tắc" quá vân vân và vân vân... Thế nên lần này mẹ cho em ăn chơi tẹt ga theo mẹ, cơ bản mẹ thấy em cũng nhơn nhớn rồi, "chịu được nhiệt" rồi nên mẹ cho em đú theo mẹ. Trộm vía em, ngàn lần trộm vía con Cún...
Ra giêng trở lại lớp học, 2 tuần rồi con Cún ngoan lắm. Sáng chàng đưa đến lớp thì 10 ngày như 1 oe oe khóc 1 tẹo, nhưng cứ cô ra đón, cô bế vào lớp là nín ngay. Chơi ngoan ngủ ngoan đến giờ mẹ đón còn loăng quăng mãi không chịu về, hị hị.. hết nhớ mẹ rồi. Tuần trước mẹ đến đón còn nước mắt vòng quanh lao vào vòng tay mẹ, thế mà tuần này đã lờ lớ lơ mẹ đi rồi... Nhưng thôi mẹ cũng không tủi thân làm gì, trái lại, rất mừng cho con...
Đêm ngủ cũng ngoan, thi thoảng hậm hự hay mê sảng khóc oe oe tí thôi, rồi lại ngủ tiếp. Cũng từ hôm mẹ lấy cái dây trun lồng quần để buổc cho cún cái ti ti vào túi ngủ mà đỡ hẳn, chứ mọi khi cún tỉnh mồm kêu ti ti rồi đi tìm loạn cả lên, mẹ cũng chồm dậy lần mò sờ tìm phụ mãi thì việc buộc dây trun là 1 giải pháp tối ưu... cún chỉ việc sờ sờ là tóm được... khỏi khóc mếu mất thời gian.
Mấy hôm nay ấm dần rồi, nhưng tuyết thì chưa tan hết, vẫn lép nhép cả đống trên đường. Xuân sắp về rồi, hôm rồi thay cái nền nhà Mul bằng ít hoa tím, hoa mùa xuân. Nhìn cái thema mà cứ thấy ngan ngát mùi Hyazinthe, thơm thơm mát mát kiểu hoa nhài VN, rồi tràn lan nào tulpen, anemone, ranulken, schneeball... các loại hoa đặc trưng mùa xuân. Ôi Lại nhớ nghề rồi..
Weekend rồi. Sao lúc nào mình cũng thấy thiếu thời gian nhỉ.
Phim hay quá. Mất hết cả tập trung để viết rùi.
me Nhi suong the, shop het bao nhieu bo~ len khoe khoang ti' cho thien ha ngam di, nam nay dinh kiem con Cop a?;) gio na`y ma` Xuan gi ha troi, cung phai den thang 2, thang 3 chu nhi? Tet lai ve VN a`? suong the, sao ko de he` ve cho vui:)
AntwortenLöschenhoan ho ca nha be Nhi deu tien bo han hihi me nhi chup hinh cai day trun buoc cai ti ti cho me Lyn hoc hoi voi chu cu nua dem mo mo so so di tim ti ti cho con hihiih
AntwortenLöschenÔi nhà Nhi được về ăn Tết làm minh fthemf quá trời hihi nhà Nhi ở Dresden à, mình có đến đó một lần, đẹp và bình yên vô cùng, mình thích hơn cả Venice hihi hy vọng sẽ có dịp quay lại đó
AntwortenLöschenduoc ve an tet... them!!!
AntwortenLöschenđọc mà k biết nói thế nào nhỉ? Tớ phải học mẹ Nhi nhiều lắm hehee
AntwortenLöschenNhi như vậy là tốt rồi.Dần dần sẽ quen Thầy, quen bạn.Rồi đây vấn đề Ngôn ngữ là khó khăn...?
AntwortenLöschenMV chả thèm ti gì cả, từ bé đến giờ...nhưng đêm ko ngủ yên dậy đòi bú :).
AntwortenLöschenNhà Nhi sắp được về ăn Tết rồi suớng cả nhà :)
oh vay la nha Nhi sap ve Vn roi ha , thicxh nha , chuc nha NHi sang nam moi thuc hien dc nhung du dinh mong muon nhe hihi , mà nè cai du dinh bi mat kia co phai la mẹ Nhi tinh tiep tap 2 kh hahhah , lam lien di chi Nhi cung lam chi 2 dc rui hihihi
AntwortenLöschenThe la cuoi cung nang cung di vao qui cu nhi. Mat bao thoi gian me vat va. Em cung chuan bi tinh than huan luyen cho Dim tu bay gio de den he mong la di duoc nha tre day.
AntwortenLöschen@all: các bác trên kia thấy ai cũng thèm về VN ăn tết nhẩy, he he. Nhả em thì nói thật là ứ thèm, năm ngoái vừa mới ăn tết ở nhà rồi, nói chung xa lâu thì nhớ mà ở gần thì... mệt lắm. Nào đi chào hỏi thăm viếng nội ngoại, không đi không được, nào thì Oshin xin nghỉ ăn tết... thế nên mệt lắm, khách khứa đến nhà cũng rõ nhiều... nói chung là không được tự do bay nhảy những chỗ mình thích như ngày thường đâu... Nhưng chàng nhà em thích nên em... chiều ấy mừ. Em nói thiệt đóa!
AntwortenLöschenMà các bác đoán gì không đoán cứ đoán em tiếp "tập2" nhỉ...hi hi. Kể ra thì em cũng máu phết rồi đấy ạ nhưng chàng của em thì cứ sợ gái rượu gái chè của chàng tội nghiệp không được ôm ấp nên chàng của em biểu em... từ từ.. he he.
Mẹ Lyn ơi, chỉ lấy 1 đoạn dây trun bản nhỏ (loại trun lồng vào cặp quần của VN mình ấy), 1 đầu buốc cái ti ti vào, đầu kia buốc vào cái khóa phecmatuy của cái túi ngủ ấy (loại túi ngủ của Nhi là kéo khóa từ đưới lên nên cái phecmatuy nó nằm ngay phía trên, cũng có loại túi ngủ lại kéo từ trên xuống, nếu thế thì phải nghĩ cách...)
AntwortenLöschenCHị thấy tiện lắm. Từ hôm chị buộc tới giờ trộm vía mẹ nhàn con nhàn hẳn ra ấy!
Mừng Nhi đi học ngoan, chuyện học hành của Nhi ổn rùi, những chuyện khác dần dần sẽ ổn và được như ba mẹ mong muốn hen.
AntwortenLöschen