Samstag, 25. April 2009

Chuẩn bị...

Cả tuần nay bận quá. Ngày nào cũng lượn moebel. Để chuẩn bị tuần sau vào nhà. Nói vào là vào thế thôi, nhưng còn vẫn thiếu thốn đủ đường. Đồ đạc cái thì giữa tháng 5, cái thì cuối tháng 5... Nói chung còn ngổn ngang trăm mối.
Chuyện của con gái thì chẳng có gì mới để viết. Không biết có phải vì dạo này mình bận quá nên không có tâm trí để nghĩ chuyện của con hay không nữa. Nhi  2 ngày hôm nay ăn uống có phần không ngon miệng như mọi khi, tuy cũng vẫn hết được 1 bát. Mấy đêm trước cứ tầm 3, 4h là dậy, dậy vật vã 1 lúc mới ngủ tiếp. 2 đêm nay đã đỡ dậy đêm, nhưng sáng mới 6h đã tỉnh giấc... Chắc Nhi đang mọc răng. Mọc cái thứ 7. Má thì bị nẻ đến chục ngày nay rồi mà mẹ vẫn chưa thèm đi bác sĩ lấy kem cho bôi. Mấy hôm nọ còn đi phân kiểu chưa chín, tức là sông sống ấy. Đi 1, 2 bữa lại tự khỏi... Nghĩ mà thấy thương con bé. Ngày nào cũng bôn ba theo mẹ hết chỗ này đén chỗ khác, không đêm nào về nhà trước 10 giờ. Ngàn lần trộm vía con. Thương con ghê nhưng biết làm sao bây giờ, con cố gắng thêm mấy bữa nữa thôi, ổn định rồi mẹ sẽ tập lại cho em ăn ngủ điều độ.
Nhi đã lẫm chẫm đi, nhưng từ khi biết đi rồi lại có vẻ thích bò, lười không chịu rèn luyện để trau dồi kỹ năng nên mãi vẫn chưa ...biết chạy! Thương nhất là con thích bò nhưng ngày nào đi với mẹ từ trưa đến tận đêm khuya cũng đều bị mẹ xích vào xe ngồi im 1 chỗ. Nhi lúc chịu ngồi yên, lúc dãy dụa khóc lóc... Chồn chân mà.
Mình thì gầy quá. Mấy ngày thôi mà xọp mất vài kưn rồi.
Chồng dở hơi thì vẫn múp đầu múp đít.
Nhi hôm qua kưn trần chuồng được 10,20 kí. Ui trộm vía. 2 tháng rồi con lên được 2 nạng. Ôi méo mó có còn hơn không. Vất vả thế mà con không bị tụt kưn là tốt quá rồi. Mẹ không dám mơ gì hơn, chỉ mong con luôn luôn khỏe mạnh bé yêu ạ!

Samstag, 18. April 2009

Chúc mừng sinh nhật con gái yêu



16h08 phút hôm nay Nhi vừa tròn 1 tuổi.
Hôm nay Nhi nhận quà của các Bác, các anh chị. Ba mẹ chỉ đưa Nhi đi ăn, quán Max. Ở trong quán Nhi không chịu ngồi yên lấy 1 phút, hết đòi đứng, đòi ngồi, đòi bò, đòi nằm, đòi bế... Nhi lồm cồm bò ngược bò xuôi làm mẹ chỉ lo các cô chú Bồi dẫm bẹp con chuột con của mẹ. Chủ Nhật này mẹ mới làm tiệc cho con. Làm cuối tuần để papà còn ké cửa ăn mừng luôn cái sinh nhật thứ 36, với lại để 2 Bác ở leipzig cùng anh Dennis chị Anja đến được với con. Công đoạn chuẩn bị đang dần dần được tiến hành. Mong con sẽ vui và nhớ mãi...

1 tuổi, mẹ chỉ kịp chụp cho con vài tấm ảnh, đủ để nhớ lại cái khoảnh khắc ngày này, tháng này của 1 năm về trước. Khi ấy, lần đầu tiên mẹ được ôm con vào lòng. Cảm giác kỳ diệu và hạnh phúc... Nhớ những nhọc nhằn, những đau đớn đầu tiên.. Nhớ những bối rối cắn chặt môi bật khóc khi nuôi con bằng dòng sữa đầu tiên ngọt ngào của mẹ... Nhớ những đêm dài con quằn quại khóc trong tay Ba, trên ngực Mẹ... Nhớ 1 năm vừa qua như mới đâu đó chỉ vài bữa trước... Hôm nay con đã có thể đứng 1 mình, biết đi men, biết nhận mặt ông bà và các bác qua ảnh, biết 1 mình đẩy xe tập đi, 1 mình cưỡi xe ngựa, biết nghe và làm theo lời mẹ bảo... Nói chung Nhi rất nhiều trò.

Ấn tượng của mọi người về Nhi là hình ảnh 1 con chuột con bướng bỉnh, nói làm gì là sẽ làm ngược lại, già giặn như bà già 2 tuổi, ngộ nghĩnh và đặc biệt là nghịch hết chỗ nói.
Ai cũng bảo Nhi giống họ ngoại vì nhà ngoại từ chị Chíp chị Anja hay anh Rock đều quậy tưng bừng... Nhưng có 1 điều mà không phải ai cũng biết, đó là Nhi giống mẹ. Mẹ Nhi hồi bé nghịch khét tiếng ở cái ngõ Lương Sử B phố Quốc Tử Giám. Mẫu giáo thì cô bảo là Bà Mụ nặn nhầm, thằng này phải là con trai. Lớp 1 thì túm đuôi con Béc Giê to đùng lạ hoắc gặp ở chợ Ngô Sĩ Liên rồi đá bốp cái vào đít nó, lớp 2 đánh nhau tơi bời với 1 thằng học lớp 5, rồi lớn tí ti nữa đi đánh nhau hẳn với thằng lớp 7.... Ui cái tiểu sử lẫy lừng của mẹ cái Nhi thì thật không sử sách gì ghi nổi...

Chúc con chuột con cuả mẹ sang tuổi mới hay măm chóng nhớn, mau biết đi, sớm biết nói, xinh xắn, khoẻe mạnh và mãi mãi đáng yêu...

Trông Nhi lúc vừa chào đời này...


Còn đây là Nhi của đúng 1 năm sau...



3 chị em...



Nhi nhận quà sinh nhật...




Mẹ buồn, Nhi an ủi mẹ, Nhi yêu mẹ...


Nhi yêu em Cừu...


Nhi đứng giỏi lắm rồi, vừa đứng vừa liếc kìa...



Còn đây là kiệt tác của Nhi, bắt nguồn từ 1 quả bóng dài bị héo, sau 1 hồi Nhi nhào nặn thành con chim vành khuyên này...

Tâm trạng

Dresden van the, sau gan 2 nam hin und her. Chi khac 1 dieu la dam tre ngay truoc phan dong da con cai de hue. Toi qua la buoi party nho? nhung nguoi minh biet, thema bay gio loanh quanh chi toan bim, sua... Em be nao cung yeu, moi dua moi ve...Nhin nhung mam non tuong lai moi thay minh cung da tuong doi gia. Bay gio tat ca nhung chuyen minh lam, nhung dieu minh nghi deu cho cai mam non be bong ay, ke ca viec phai suy nghi xem cuoc song nhu the nao, cuoc song o noi dau moi mang lai cho mam non kia mot moi truong toan ven... mac du o noi ay minh khong the lam gi de thay doi cuoc song binh lang va nham chan thuong nhat, trong khi chan troi kia tuy co khoi, co bui, nhung van trai day vinh quang va hanh phuc... The day... Minh vi cai gi, nen vi minh, hay vi mam non kia day???
Truoc mat van con rat nhieu viec phai lam. Cong viec tien trien cham vi be con gio an gio ngu cu noi tiep nhau, ma dung luc be thay doi moi truong, ngay thi luoi an, dem tinh giac thi bo sang nguoi me, luc treo len nam sap tren nguoi me, khi up mat len nguc me, vat va vai tieng moi ngu duoc tiep...Ca 2 me con cu pho phac... Me di dau moi nguoi cung keu gay, roi da mat xau qua...Nhung biet lam sao bay gio. Ai nuoi con nho ma chang phai trai qua... Nhung bac cai Nhi thi bao vi minh nuoi can than kieu sach vo qua nen moi ha.i nguoi the nay... Mam non tuong lai ma!
Chuc cac em be ngoan ngoan, khoe manh... Chuc Vit 1 chuyen bay manh khoe, chuc Bao Bao mau khoi Allegie o má, chuc Na ve que noi zui ze gat hai duoc nhieu cua hoi mon, dac biet la chuc ban Dim hay an chong lon khoi quay khoc cho bo me do met...
Chuc mam non yeu quy cua minh an ngon mieng, dem ngu thang giac, luon vui ve yeu doi nhu moi ngay...
Chuc minh mau beo, nhan sac mau hoi phuc, chon dung huong tot dep cho ca minh va cho ca mam non....

Về Đức sau nửa năm urlaub

Đã về DD được gần 1 tuần. Nhi Xoài trộm vía ngay ngày hom sau đã quen với giờ Đức. Hôm đi máy bay bạn ấy ngáy tít thò lò, ngủ lăn ngủ lóc từ nôi rồi xuống cả sàn máy bay.. Chỉ có lúc máy bay lên và xuống là bạn khóc nhè, chắc là ù tai, ai bảo bạn không chịu ti ti cơ, cứ giãy dụa đòi mẹ bế đứng lên, mà mẹ thì muốn đè ngửa bạn ra để bạn uống nước chè cho khỏi ù tai... Thế là 2 mẹ con vật nhau vã mồ hôi...
Hôm sang đã sắm cho con gái con xe đẩy Combi đa tác dụng, rồi linh tinh 1 lô 1 lốc bình sữa nucki yếm bỉm vân vân..Chương trình hôm nay là hẹn với WOBA xem linh tinh vớ vẩn, chiều sẽ đi ăn mì Ý Vapiano. Ngày mai sẽ lượn Leipzig thăm bác cái Nhi vài ngày. Sau đấy là đủ mọi kế hoạch tậu xe sắm nhà. Sắp tới sẽ tha hồ mà bận rộn và tốn kém đây.
Bé Nhi thì trộm vía đến trước ngày bay đã khỏi hẳn mọi bề. Hiện giờ đã biết thêm 1 số trò mới, biết nhảy lambada, biết massage, biết gọi con cá 1 cách không vô thức, mà kinh khủng nhất là bạn trèo từ dưới đất lên trên giường cứ nhoanh nhoắch, mặt giường cách mặt đất khoảng 40cm là bạn nhoài người chổng mông trèo lên. Cứ đặt bạn xa mấy thì xa bạn cũng hì hụi bò vào rồi thoăn thoắt leo tót lên giường. Bạn ngủ thì thôi chứ thức thì không ngồi yên lúc nào bao giờ. Thật đến hết hơi với bạn!
Dresden thì vẫn tuyết, và mưa, lạnh. Tuy nhiên thời tiết xấu không ngăn được nhà Nhi shopping. Nhưng cũng toàn cái cần mua và việc cần làm cả. Nhi ngồi xe đẩy mới im re, papa đặt thế nào là ngồi im thế đấy không cựa quậy nhúc nhích như cún trả tiền rồi ấy, mặt ngơ ngác ngắm cửa hàng cửa hiệu, mỏi mắt quá thì đánh 1 giấc rồi dậy ngắm tiếp. Trộm vía ngoan ơi là ngoan. Có điều cứ đến tầm tối là đòi về nhà, lăn lê bò toài ở cái ổ cún của mình thì thoải mái, còn không cứ dãy dụa hết đòi bế lại đòi đứng đòi ngồi mà có khi mẹ bảo Nhi muốn gì mẹ hiểu chết liền luôn...
Nhi vẫn ngày 3 bữa bột, 1 bữa ti, 2 bữa sữa, 1 bữa youghurt|pudding ... Nhưng ăn uống cũng tùy hôm, có hôm èo ẹo mãi mới hết bát bột. Mỗi bữa bây giờ trung cũng mất cỡ nửa tiếng hoặc có khi hơn. Chuyên có trò lừa mẹ không để ý là hắi xì hơi 1 cái bắn tung tóe từ đầu đến chân mẹ rồi cười hì hì thích thú, mặc dù lần nào như thế chả bị mẹ doạ guýnh dọa nhéo đủ kiểu. Thế mà nó có sợ đâu!
Sơ sơ thế đã, giờ còn đi nấu cháo cho nàng măm. Còn 1 việc gọi điện cho ông ngoại Nhi mà ngày nào cũng chưa làm được, hôm thì ngại không mượn điện thoại, hôm thì cho Nhi ăn xong, ngủ xong, tắm rửa xong lãi vắt chân lên cổ đi giải quyết giấy tờ này nọ kẻo công sở đến giờ đóng cửa.... Nói chung là nhiều vấn đề...







Dồn dập

Quá nhiều việc dồn dập. 14 bay, mà từ Tết xong tới giờ lu bu đủ mọi việc.
Khởi đầu bằng việc bé con hen phế quản, húng hắng ho, ho không nhiều nhưng khò khà khò khè, mũi chảy tong tỏng. Cả đêm bé con khó thở + đờm + ho nên không ngủ được đòi mẹ bế .Ăn uống mà không cẩn thận là oẹ ngay...
Tiếp theo là bà mất. Mất 4, 5 ngày vừa lo cho bé con vừa chạy đi chạy lại lo hậu sự cho bà...
Hậu sự đang dang dở giữa chừng thì 2 vợ chồng lăn ra ốm, cảm cúm, ho... Ốm thế mà nào có phút nào được nghỉ ngơi...
Bé con chưa kịp hết sổ mũi phế quản thì quay sang kiết lỵ...Lị hóa ra rất nguy hiểm và khó chữa. Hôm nay là ngày thứ 3. Ngày đầu tiên, đúng vào cái ngày papa Nhi đưa cụ về quê, mẹ Nhi sốt 40 độ, thì Nhi đi ngoài, đêm ấy 2 lần bé con đau quặn bụng, dậy khóc thảm thiết rồi đỏ mặt đỏ mày rặn... Ngày thừ 2 tổng cộng bé con đi 10 lần, lại lẫn máu và chất nhày nhày. Papa Nhi mang đi xét nghiệm, BC2+ HC2+, bắt đầu chiến dịch uống kháng sinh... Đêm thứ 2 bé con cũng dậy khóc 2 lần, khóc 1 cách không biết làm thế nào dỗ được. Hôm nay trộm vía sau 1 ngày uống thuốc đã đi ít hơn hôm qua 3 lần, nhưng mỗi lần đi con vẫn quằn quại 1 cách đau đớn...
Nghiêm trọng nữa là như đã nói, đúng vào cái ngày bé con bắt đầu đi ngoài thì mẹ ốm nặng, mũi điếc... để cho bé con dẫy dụa vời cái bỉm không biết nhoe nhoét đầy AA từ lúc nào... Hậu quá là bé con bị loét đít, phồng rộp, tứa máu...
Rồi khách khứa...
Không biết phải nói thế nào. Thương con gái quá, mà cũng cảm thấy không lẽ năm mới của gia đình mình khởi đầu bằng bấy nhiêu điều rủi ro. Thương bé con không để đâu cho hết. Mà chả biêt phải làm thế nào bây giờ...
Hôm nay trộm vía bé con đã đỡ, gần như khỏi ho, phế quản... `nhưng kiết lị thì vẫn còn, và mông thì vẫn rớm máu...
Bé con mặt xanh lét, mắt trũng sâu, người tọp hẳn, bé tí tẹo, hốc hác, ngơ ngác...
Ba mẹ Nhi thì vẫn vừa mệt mỏi chăm Nhi vừa vắt chân lên cổ chuẩn bị hành trang để lên đường. Còn bao nhiêu việc, bao nhiêu nơi cần đến, nhưng tất cả vẫn đang phụ thuộc rất nhiều vào sức khoẻ của con gái yêu. Danh sách những thứ phải mua và kế hoạch đi chào hỏi liên tục bị trì hoãn ...
Không biết sẽ thế nào đậy. 14 là đi rồi. Có lẽ phải hoãn vé lại vài ngày thôi....

Sắm tết

Chuẩn bị Tết rồi. Không khí tết tấp nập ngay dưới đừơng, nhà mình ở Hoàng Hoa Thám mà! Xuống đường là thấy kẹt xe, mai đào quất tulip hải đường tầm xuân đồng tiền phật thủ....nhiều vô kể... Mấy bữa trước mình cũng bon chen đi sắm ômai bánh kẹo mứt, đến nay kể cũng đầy đủ cả rồi, cũng mâm ngũ quả hộp mứt bánh trưng. Cũng giò cũng chả cũng gà. Cũng đào cũng quất cũng hải đường.... Lại còn cả lá mùi tắm tất niên và sáng mùng 1 sẽ đun lên để lấy nước rửa mặt... Nhiều thứ phết, mà công của bà Nội bé Nhi hết 9|10. Mình nói đúng ra chỉ sắm được ít cây cối hoa hoét đề co trong nhà, thêm ít ômai loại 1 mình mình khoái khẩu. Đến ngay nồi mọc, nồi canh măng, nồi cá kho cũng bà Nội bé Nhi hì hụi nấu rồi hì hụi bê sang. Bà Nội ngoan ghê! Yêu nhắm!
Hôm nay chạy vòng vèo khắp hànội, mới mua được 1 lọ hoa theo đúng ngày Tết mình tưởng tượng. Đi 3 cái chợ hoa Hoàng hoa Thám, hàng Lược, vườn hoa Hàng Đậu... đâu đâu cũng chỉ độc có Layơn , hồng và Cúc. Mà đã nói rồi, Tết Thủ Đô trong tâm trí mình nhất định phải gắn liền với hoa bướm, với thược dược và violet.. Không bỏ cuộc, ôm trong lòng một niềm hi vọng nhớn lao, 2 vợ chồng lao xuống chợ 4 Liên. Trời không phụ người có lòng. Mua được đầy đủ, sau 1 hồi tranh cướp, mặc dù violet 300ngh 1 bó, thược dược 150ngh 1 bó, có hoa bướm là rẻ, có 15ngh 1 bó. Đúng năm mất mùa, chứ mọi khi, như mọi người kể lại, violet đắt nhất cũng chỉ 50ngh...
Thôi. Âu cũng là ăn chơi ngại chi mưa rơi. Lâu lắm mới có cái Tết Việtnam mà...
mình dạo này chả hiểu sao cứ thấy bận rộn liên miên. Chả phải làm gì mà cũng cứ bị cuốn theo nhịp hối hả của ngày Tết. Thêm vài bữa Tất Niên ở nhà Nội nhà Ngoại...Lúc nào cũng thấy thiếu thời gian.
Con gái trộm vía rất giỏi, mẹ làm gì là biết bắt chước làm theo ngay. Đã biết thêm trò hoan hô. Tàn bạo nhất là nhe răng nhăn mũi ra dọa. Mà càng kêu sợ lại càng dọa. Quyết dọa cho chừa lần sau khỏi bảo Dọa mẹ đi nữa. Bé măm vẫn ngày 2 bữa bột mặn, 1 bữa non bột ngọt, 1 miếng phomai, nửa bát hoa quả xay, 380ml sữa, 1_2 bữa bú mẹ cộng thêm sấp sỉ 200ml chè. Thế mà tuyệt nhiên chẳng thấy lên được lạng nào. Hic hic hic, sao thế nhỉ??? Phải đến 2,5 tháng nay rồi con vẫn 10kg. Tối qua đo thì được 76cm. Nhưng buồn quá. Làm thế nào để con gái tăng cân được bây giờ?!
Tranh thủ up vài cái ảnh năm cũ đã, kẻo năm mới đang thập thò kia rồi...
Còn hàng Tết thì mấy bữa nữa sẽ show mệt nghỉ..



















Bà nội

6h 10 phút, gọi điện cho Bố, hỏi xem Bà đã có áo đỏ chưa, áo đỏ để mai Bà mặc sinh nhật…
7h kém 10 phút. Vừa pha xong cốc nước quất, thì xoẻng 1 cái, cốc nước rụng đáy vỡ tan tành.
Trong lòng như có gì đó bứt rứt, khó chịu…
Nửa tiếng sau nhận điện thoại, Bố báo "Minh à, Bà mất rồi! Lúc 7h kém 10 phút".
Vội vội vàng vàng sắp xếp cho Nhi, rồi phi xuống.

Bà nằm yên giữa khói hương. Mặt hoa da phấn. Môi điểm son. Mặc áo dài vấn khăn đỏ, bên trong mặc cái áo len mình mới sắm cho Bà hôm Tết. Bà nằm đó, trông nhỏ bé và tội nghiệp.
Mình đã khóc từ lúc nhận điện thoại. Một nỗi bứt rứt trào lên. Mấy ngày nay rồi cứ hay nghĩ về Bà, nghĩ đến cảnh bà nằm ngoan ngoãn, hiền lành bất kể nhà có việc gì, hay mỗi lần có ai đến chơi… Chỉ kịp nghĩ mai kia Nhi khỏi ốm, bớt khò khè sẽ đến thăm Bà, lần này sẽ ngồi vời Bà thật lâu…. Thế mà không kịp. Bé con chưa kịp khỏi ốm để đến thăm cụ…

Bố nói Bà có vẻ mệt từ mấy bữa nay. Kém ăn, kém ngủ…
Có lẽ Bà cũng có cái linh cảm của 1 người sắp gần đất xa trời. Hôm nay Bà ra đi 1 cách lặng lẽ, không đau đớn, cũng không báo cho 1 ai… Bà cố chờ để bác Ý ở quê lúc 5h nhận về tấm Bằng mừng Đại Đại Đại Thọ 100 tuổi của Bà… Nhưng chỉ tiếc 1 điều Bà không cố đợi sang ngày mai. Ngày mai các cháu các chắt từ các nơi sẽ tề tựu đầy đủ đến chúc Thọ cho Bà…

Bà Nội gắn cùng rất nhiều kỉ niệm, vui có buồn có, kỉ niệm suốt những năm cấp 2, rồi cấp 3… Từ những ngày bà chợ búa cơm nước, rồi giặt giũ cho mình, thay thế vị trí của mẹ, nhờ cái tính tiết kiệm mà dưới bàn tay Bà thì mấy cái hạt mít, vài cái bánh tráng cuốn nem hay gi gỉ gì gi cái gì cũng thành món ăn …Từ những lần Bà đổi 100 cái tóc sâu của Bà lấy 200 đồng cho mình, đến những bực bội mỗi lần bắt gặp Bà mang hết cả đồ nhà đi cho người ngoài….
Thế đấy! Một đời người. Chỉ loáng cái thôi tất cả đã thành kỉ niệm. Thương Bà quá. Thương quá nhưng còn làm gì được nữa bây giờ?!?

Ngày mai, còn phải cố chờ cho bằng được người con gái của bà ở tận Canada xa xôi trở về tiễn bà chặng cuối cùng…
Nhất định Bà sẽ lên thiên đường!!!

Tết tây

Loanh quanh thế mà cũng sắp đến tết rồi. Tết này sẽ là một cái Tết đáng nhớ của bé Nhi, một cái Tết cổ truyền đầu tiên, mà lại đón đúng tại quê cha đất tổ. Cũng là cái Tết đầu tiên của mẹ Nhi ở Hà Nội sau đúng 20 năm. 20 năm, trong trí nhớ của mẹ bé thì ngày Tết thủ đô sẽ gắn liền với 1 bình hoa vừa thược dược vừa cúc vừa violet... Rồi chợ hoa, nào mẫu đơn nào mai nào đào nào hải đường... Một không khí náo nhiệt trong cái se se lạnh... Rồi mừng tuổi... hé hé... tết này chắc phải may cho bé con cái túi ba gang thôi
Vừa tiễn nhà bác Lananh ra sân bay. Bé Nhi buồn ngủ đến ngệt cả mặt, mắt sụp xuống. Nghĩ cảnh vài bữa nữa lại đến lượt ông bà và các bác tiễn bé Nhi lên đường. Chắc cũng sẽ bịn rịn lắm đây..
Bé con đã biết thêm được rất nhiều trò. Biết đùa, biết bắt chước làm đúng những gì mọi người làm, nói luyên thuyên gì đó không rõ suốt cả ngày, rồi tự pha trò, tự cười cành cạch nguyên băng dài.. Tiến bộ nhất là mẹ bảo làm gì là Nhi làm đựơc thế, bảo con gọi gà đi là em gọi, bảo làm xấu đi em cũng làm.... Trôm vía em rất giỏi, lại cũng ngoan ngoãn khỏe mạnh nên mẹ em cũng yên tâm phần nào.
Em vẫn rất đều đặn 2 bữa bột mặn, 1 bữa bột ngọt trộn hoa quả tươi, 1 hộp youghurt, 1 miếng kaese,3 bữa bú mẹ, 1 bữa bú bình mỗi ngày. Có điều giờ em rất rất đanh đá, không hài lòng gì là hét toáng lên, hét ầm nhà, hét đến khi nào được đáp ứng mới thôi.
Đúng là con gái mẹ Minh!
Ba Mẹ em bây giờ chỉ cố gắng để cho em những điều tốt đẹp nhất thôi...

Bé con hớn hở mặc quần áo để chuẩn bị vào ống kính


Làm điệu...














Thương bé con của mẹ

Nhi sổ mũi mấy bữa nay, lại khục khặc ho. Bác sĩ bảo Nhi viêm mũi dị ứng. Xịt thuốc hen. Mỗi lần dí cái ống to vào mũi là khóc lăn khóc lóc, mặc dù cái ống dở hơi ấy cũng chỉ như cái mặt nạ thở ôxi bình thường, không cay, cũng không xót...Ngày 2 bận sáng chiều Nhi bị tra tấn nào xịt thuốc hen, nào xịt muối biển, nào nhỏ thuốc của Đức, nào uống thuốc ho... ngày nào cũng ôm chặt lấy mẹ để trốn mỗi khi thấy Sơn béo tay lăm le đống đồ nghề... ẹc ẹc thật là tội nghiệp bé con.
Trộm vía bé con khò khè khụt khịt thế nhưng không quấy khóc gì. Vẫn ăn ngủ điều độ, chỉ có mẹ bé mỗi khi nghe thấy bé khò khà khò khè như mèo hen là lại buốt ruột mà chả biết làm thế nào. Dạo này buồn buồn chả biết làm gì mẹ Nhi loanh quanh cắm cắm tiả tiả mấy lọ hoa, rồi làm cái vườn hoa Fruehling để Nhi ngắm nghía cho đỡ buồn mắt. Hôm nọ chụp ảnh cho Nhi ngồi trong vườn hoa và ngồi cạnh lọ hoa mẹ mới cắm, cắm mấy lọ nữa nhưng ở mãi tít treên tầng 2 nên lười không mang Nhi lên chụp, mà cái thằng Photpbucket bị dở hơi mấy ngày liền không vào được, không biết tẹo nữa viết xong entry này có còn vào để kéo ảnh ra được nữa hay không đây...




Mẹ ăn cơm nữa không đưa bát con xới cho nào










Tay bé con đang làm cái gì thế kia???





Cảm xúc

Cảm xúc cứ lẫn lộn. Không biết mình muốn gì, và nên làm gì...
Mọi việc giờ đã đi vào guồng. Mình giờ thành hẳn giám đốc phu nhân, ặc ặc... Công việc của ngài giám đốc thì nhàn tênh, chỉ loanh quanh lo gặp gỡ ông này bà nọ linh tinh...
Phu nhân của ngài thì lúc bận lúc nhàn. Nhưng cứ đều đặn 2 ngày xuống phố gội sấy 1 lần. Trộm vía từ khi về quê tới giờ chưa phải thò tay vào tự gội đầu cho mình lần nào. Cũng chưa phải bước chân ra chợ mua mớ rau lạng thịt nào... Gội đầu thì có mấy em ngoài tiệm, còn chợ búa đã có bà nội cái Nhi...
Vợ chồng con cái chiều nào cũng đưa nhau lên ôtô lượn vài vòng xuống phố, lúc sắm áo sắm quần, khi thăm thú người này người khác... rồi về nhà đã có cơm bưng nước rót, chỉ phải nấu nướng cho Nhi... Nhàn nhã thế, sung sướng thế... mà vẫn đôi lúc lăn tăn mơ hồ... như lúc này chẳng hạn... Sau gần 2 năm rút về hậu phương, mẹ Nhi có lúc thấy mình như người thừa. Nhớ những bận bịu ngày còn cửa hàng hoa, còn quán Pailin... Nhớ cảm giác thích thú mỗi tháng đếm Umsatz rồi bỏ túi vài nghìn, nhớ những thời khắc nhàn nhã giữa bao bộn bề....
Số mình là số vất vả. Nhàn nhã sung sướng mà sao cứ hay mơ đến những bận bịu?!
Nhi dạo này trộm vía ăn uống tiến bộ vượt bậc. Bát bột nào cũng đầy có ngọn mà ăn không một tiếng nhì nhèo. Tối đa 15 phút. Phômai, sữa chua hoặc mấy loại bột ngọt thì chỉ được khoảng chục thìa là chán. Nhi chắc giống ngài giám đốc, không thích ăn đồ Tây. Nhưng không thích thì mỗi ngày mẹ cũng vẫn bắt ănn 1|3 lọ. Nhi chỉ thích ăn bột mặn, thích nhất là bánh giò hoặc cháo sườn. Thỉnh thoảng mẹ lại bồi dưỡng cho 1 bữa bánh giò ăn cùng với 1 bát rau luộc, xay lổn nhổn, cứ 1 thìa bánh giò, lại 1 thìa rau, thỉnh thoảng thêm 1 thìa nước rau luộc... ăn thun thút như người lớn!
Nhi giờ ăn cháo lổn nhổn cực giỏi, cũng nhai nhai nuốt nuốt rất sành điệu. Thích nhất là món cháo gà rau cải cúc. Tuần nào lên thực đơn cho bà nội Nhi đi chợ cũng phải đảm bảo có 2 bữa cháo gà cho Nhi. Cá Lachs 1 bữa, tôm 1 bữa, cua bể 1 bữa, trứng gà 1 bữa, huyết yến 1 bữa... chỉ có rau dưa là thay đổi linh tinh...
Vấn đề AA của Nhi đã trở lại bình thường, ngày 1 lần, như người lớn.
Nhi đang mọc 2 răng, nhú lên 1|3 rồi, chắc chỉ mấy bữa nữa là hoàn chỉnh. Trộm vía đến giờ phút này không quấy, không sốt, không hề có vấn đề gì. Chổng mông lên bò được vài bước, đứng 1 mình được vài giây, đùa trêu lại mọi người, giả vờ mếu mếu khóc khóc... ôi đủ cả!
Trộm vía Nhi hôm nay 10kg.
Chồng ngoan, con ngoan... Sao mình có lúc vẫn nghĩ ngợi vẩn vơ nhỉ?!

Nhi 8 tháng

Nhi dạo này ăn uống thất thường lắm, hôm thì ê a nhất định không chịu nuốt, có hôm tự nhiên 3 - 4 phút thổi bay hết bát cháo mẹ nấu, mà mồm vẫn cứ há há giục mẹ đút thêm, hết cháo mẹ đành cho ăn kaese, sữa chua linh tinh cả... Vấn đề AA của Nhi lại càng linh tinh. Hôm 2 - 3 bận, có khi lại 2 3 ngày mới thèm đi... Mẹ sốt cả ruột, cứ nghĩ mẹ nấu cho toàn đố ăn chất lượng như thế, nạp vào mà không chịu thải ra thì lấy chỗ đâu ra mà chứa tiếp... Thời tiết Hà Nội thì rất đẹp, rất trong, thỉnh thoảng có gió mùa đông bắc cũng hay hay... chỉ mỗi tội là hanh khô quá, người cứ như là bị rút hết nước, mặt mũi mồm miệng cứ muốn nẻ nứt hết cả ra. Mà Nhi thì bây giờ đến uống nước cũng lười, mà khỉ thật cứ hễ uống là sặc, mặc dù mẹ mua cho toàn núm số 2, nghĩa là ab 6 tháng tuổi... Giờ đến nước mẹ cũng phải mang thìa ra xúc thì Nhi mới chịu uống. Đến là nẫu ruột!
Mấy hôm nay mẹ Nhi ốm liểng xiểng, cảm cúm nhức đầu sổ mũi... A di đà phật, thêm ngàn lần trộm vía, con gái sức đề kháng tốt nên không bị lây mẹ. Ốm thế mà mẹ Nhi vẫn chăm chỉ chịu khó nấu ăn cho Nhi liên tục, có bữa phải nấu đi nấu lại 3 - 4 lần, sau khi ninh nồi cháo mất 3 tiếng, rửa rau thái thịt rồi xay rau xay thịt liên tục... chỉ đơn giản là Nhi không thích ăn, không hợp khẩu vị... Nhng bữa như thế thì ức chế vãi. vừa mệt lại vừa lo, kéo dài lê thê bữa ăn của con gái... Ai bảo Nhi ghê cơ. Mới mấy cái tháng tuổi đầu đã kén ăn đến thế rồi. Nhưng chung quy tóm lại là phải thưởng cho mẹ Nhi cái phiếu bé ngoan! Mẹ Nhi trước giờ lười vào bếp là thế, chuyên ỷ lại vào papa Nhi Chefkoch, nấu ăn ngon... thế mà bây giờ cả ngày cắm cúi băm băm quấy quấy cho Nhi, xúc cho Nhi ăn với 1 tâm trạng rất ư là hỉ hả, nhất là bữa nào mà Nhi há mồm không kịp xúc...
Hôm rồi học được của mẹ con nhà Florian cái kiểu Take it easy. Ok! take it easy! Mọi cái đếu là bình thường. Kể cả việc Nhi ăn nhiều hay ăn ít, Nhi hôm nay ngủ thì ít mà rên i ỉ thì nhiều, hay việc Nhi 8 tháng đến nơi mà vẫn chả có cái răng nào vân vân và vân vân...




Sau trận ốm

Trộm vía Nhi đã khỏi ốm. Đã lấy lại được số ki lô gam bị mất, nhưng mẹ Nhi thì vẫn tiếc hùi hụi, giá mà không mất đi thì có phải cả tháng nay đã thêm được bao nhiêu không!?!
Hiện tại Nhi bắt đầu có triệu chứng lười ăn, mỗi bữa vẫn chén hết 1 bát bột tương đương khoảng 200 gờ ram, nhưng được già nửa là cứ vừa ăn vừa càu nhàu, có lúc rên i ỉ như mèo kêu... Mọi người nói có lẽ do mẹ Nhi chăm Nhi kĩ quá nên nhi thừa chất, dẫn đến tình trạng không đói, không thèm ăn, lúc nào người cũng lưng lửng... nên từ hôm nay trở đi, mẹ Nhi quyết định xông xêng với Nhi hơn tí nữa, nếu nhi không thích thì.... mẹ chỉ ép ít ít thôi vậy.
Mà khổ. Ai có con rồi thì mới hiểu. Lý thuyết là không cần ép uổng gì, đói thì ăn, không thích ăn thì cho nhịn... hồi trước mẹ Nhi đã tự nhủ với lòng như thế, vậy mà bây giờ có muôn vàn lí do để không thực hiện được cái mớ lý thuyết dở hơi ấy, lúc thì Nhi bậy giờ đang tuổi ăn tuổi lớn rất cần các chất cho sự phát triển trí lực, lúc thì Nhi mới ốm dậy cần phải tẩm bổ vân vân và vân vân... Mẹ Nhi giờ mỗi ngày nấu cho Nhi 2 bữa bột tươi roi rói, khẩu vị thay đổi luôn xoành xoạch. Ở Việtnam mà, sẵn rau sẵn thịt, lại hoa trái đủ loại, mướp đắng lại rẻ như bèo... nên Nhi giờ mỗi tuần 3 bữa tắm mướp đắng giã nhuyễn, 3 bữa đắp mặt bằng cây lô hội (he he aloe vera này là mẹ Nhi tưởng tượng ra thôi, chứ nhi thì chưa đủ tuổi). Trong vòng 24 tiếng Nhi ăn cữ 7 - 8 bữa, trong đó vẫn 2 bữa bột chính, 1 bữa bột hoa quả hipp hoặc hoa quả tươi mẹ xay nhuyễn quấy với ít bột yến mạch, còn lại 4 - 5 bữa bú mẹ. Bú thì vẫn phải lơ mơ ngủ mới chịu, nên khó khăn lắm mẹ Nhi mới sắp xếp được cho Nhi 1 lịch ăn gọi là tương đối hợp lý, vừa kết hợp sao cho giấc ngủ của Nhi trùng đúng với bữa bú, lại vừa mỗi ngày một lần vắt sữa ra chai sao cho bữa sáng nếu lỡ Nhi dậy rồi không ti mẹ nữa thì mang sữa đã nặn ra cho Nhi chén. Mà Nhi rất đểu, không chịu uống sữa ngoài. Sợ mẹ không nhiều sữa nên mẹ mua cho Nhi 1 hộp sữa Hipp để dành đấy, nhưng Nhi nhất định không chịu uống, kể cả khi thiu thiu ngủ. Đang mút mút núc ki ngủ say sưa mà cho bình sữa vào, nhận thấy mùi lạ là Nhi chun mũi, nhăn mặt lèo ra ngay, mím chặt môi kiên quyết không cho mẹ đút bình sữa vào mồm nữa... Chung quy tóm lại Nhi đểu ở chỗ chỉ thích bú tí mẹ, nhưng lại lười không chịu mút, nếu không ngủ mà có sẵn đổ vào mồm thì uống, còn không thì thà nhịn đói hị hị...
Nhi vẫn móm xều móm xào. Mặc dù triệu chứng mọc răng thì đã có từ vài tháng nay. Rớt rãi chảy nhiều, thích cắn thích gặm, mím môi lại lấy cái lợi nhay nhay môi... Chưa biết bò. Ngồi thì vững, đang ngồi nếu thích là nhoài người ra, chổng mông chổng tĩ trườn trườn rồi xoay như kim đồng hồ, chân chiếc đùi điếc cũng có vẻ như biết bò đến nơi, thế mà cả tháng rồi vẫn dậm chân tại chỗ, không có gì khá hơn.
Đang ngồi chơi mà không vừa ý cái gì là lấy đà đổ rầm 1 cái ra đằng sau, mấy lần ngồi chơi trên tấm thảm trải trên nền nhà mà không có cái gối mẹ cẩn thận lót đằng sau thì có mà đầu phải biêu bằng quả hồng xiêm.
Nhi rất biết sợ mẹ. Mẹ chỉ lừ mắt và quát to 1 tí là mếu máo rồi oà khóc ngay. Như trưa nay xúc nước táo ép cho Nhi uống mà Nhi cứ ngúc nga ngúc ngoắc cái đầu, mẹ mới bắt chước anh Rock, mắng Nhi: " Trời ơi tui sùng máu wá", mặc dù lúc ấy mẹ không hề bực mình, chỉ mắng giả vờ trêu ba con nhà Nhi, thế mà Nhi mắt chớp chớp, đỏ đỏ, rồi nhắm tịt lại oà khóc....Thấy hay hay chiều nay 2 lần mẹ Nhi biểu diễn lại bài giả vờ mắng ấy cho bà nội Nhi xem, he he lần nào như lần ấy Nhi mếu máo khóc trông đến yêu đến tội.... Thế nhưng mẹ mắng mấy thì mắng, Nhi vẫn giơ tay theo mẹ, muốn mẹ bế... duy chỉ có 1 lần, trưa hôm kìa, mẹ mắng Nhi 1 trận tơi tả, phát 1 cái vào đít... thế là Nhi ôm chặt lấy pá pà, Sơn đặt Nhi xuống ngồi cạnh mẹ Nhi nhất định bám chặt lấy cổ Sơn, mồm mếu mếu, quay qua liếc nhìn xem thái độ mẹ ra sao rồi dấu mặt vào cổ pá pà, kiên quyết không buông Sơn ra để ngồi cạnh mẹ.... Đấy. Kinh chưa. Ai bảo trẻ con không biết gì!?!?
Nhi ngủ trộm vía trộm viá trộm vía vẫn ỗn, ban ngày vẫn theo nhịp thứ 2 tiếng là phải đi ngủ cỡ 1 tiếng rưỡi 2 tiếng, đêm thì 9 10h đi ngủ, 8h sáng dậy. Dạo này trộm vía không bị đêm thức dậy nằm chơi nữa, có tỉnh thì chỉ ọ ẹ vài tiếng, mẹ nhét cho cái nucki vào mồm là lại ngủ tiếp...
Nói thì ây da ây da, pá pa păm păm... hoặc nói 1 tráng linh tinh mẹ chả hiểu gì sất. Ở nhà thì bi ba bi bô, thế mà ra đường thì ngơ ngơ ngác ngác, mặt nghiêm nghị cứ như siêu mẫu trên sàn cat walk.
Nhi rất chi là điệu. Bây giờ có trò cười mím mím môi lại, cái kiểu đúng nghĩa cười nụ, cười mỉm chi ấy... hí hí trông yêu ơi là yêu. Nhi biết thêm được trò chơi cụng đầu do bà nội Nhi dậy, biết trò ngồi gập người ra phía trước lấy đà rồi bật cái bụp ra lưng ghế salon ở đàng sau(ba mẹ Nhi gọi là trò "Aa") do pa pa Nhi dậy, và trò chun mũi nhe răng làm mặt xấu do bác Hằng dậy... hic hic về Vietnam có nhiều người nên vai trò của mẹ Nhi nghe chừng bị lu mờ quá nhỉ!? bây giờ mỗi khi Nhi muốn đứng dậy nhảy tênh tênh cả nhà đều bắt Nhi làm mặt xấu cho mọi người xem rồi mới cho đứng dậy... hé hé Thật là tội nghiệp con bé .
Nhi hôm nay cao 73cm, cân nặng 9,5kg, hic, thật là xấu hổ, hơn 1 tháng rồi mà vẫn đứng nguyên 1 vị trí!
Mẹ Nhi up mấy tấm ảnh mới chụp nóng hổi vừa thổi vừa xem của Nhi, các cô dì chú bác anh em gần xa xem cháu sau trận ốm có còi cọc đi không nhé thì bơm vá cho cháu ít ít để .... mẹ cháu tẩm bổ nào...













Nhi ốm

Nhi đã hết sốt. Nhưng viêm phổi thì chưa. (Khỉ. Bác sĩ bên Đức thì bảo là Milchschleim, bác sĩ Vn bảo là viêm phổi, nên khò khè). Vẫn đang phải uống thuốc. Dư âm cuả trận ốm vẫn còn. Rõ nét nhất là qua sắc mặt và dáng người. Biết làm sao bây giờ. Nhi bây giờ mỗi ngày phải uống không biết bao nhiêu là loại thuốc. Tội nghiệp con gái bé bỏng. Thuốc không đắng mà con vẫn sợ, sợ tới mức mỗi lần mẹ cầm cái thìa dí vào mồm là con mím chặt môi lại, khóc thút thít...
Thương con gái của mẹ. Thương đứt từng khúc ruột. Bao nhiêu công mẹ nặn từng giọt sữa, bao nhiêu nhọc nhằn mẹ giữ cho em từ miếng ăn giấc ngủ... thế mà chỉ mấy hôm ốm thôi em sụt mất hơn cân thịt... Lỗi tại mẹ. Mấy hôm bận bịu liên miên, mẹ bỏ bê em... Bắt em suốt ngày ở nhà với bà. Ngày nào em cũng khóc. Em nhớ mẹ.Mặc dù mẹ có đi đâu lâu nhất cũng chỉ 2 tiếng là về... Thưong em. Mẹ giờ chả buồn đi đâu, chỉ mong em chóng khỏe mạnh, ăn ngon ngủ kỹ như mọi ngày.
Có Nhi, mẹ không có nổi lấy vài tiếng cho riêng mình...
Nhưng có em rồi mọi thú vui đều trở nên mờ nhạt...
Có đi đến đâu, có làm gì cũng chỉ mong chóng chóng để được về với em...
Em ngoan bé bỏng của mẹ, em cố gắng nhé. Em lúc nào cũng mạnh mẽ và kiên cường mà. Yêu em nhiều.
Nhân thể cảm ơn nhà Vịt và nhà Na đã quan tâm và động viên mẹ con Nhi.
Mẹ Nhi hôm nay tiện up mấy cái ảnh chụp Nhi cách đây 20 ngày, trước khi Nhi ốm. Mai kia Rỗi sẽ chụp vài kiểu Nhi sau trận ốm, để có cái mà so sánh...






Hoan hô Nhi biết ngồi

Mấy hôm rồi nhà Nhi bù khú nhậu nhẹt liên miên. Nào đám giỗ, nào sinh nhật, nào tân gia... Mệt ra phết. Từ giờ đến cuối tuần còn 1 cái giỗ, 3 cái sinh nhật, 1 cái tân gia nữa... hic hic. Phờ râu. nhưng mà cũng zui bét nhè.
Tình hình bé Nhi trộm vía vẫn ổn. Mẹ đang chuẩn bị cho Nhi ăn thêm một bữa bột tầm nachmittag nữa. Nói là chuẩn bị thôi chứ cũng phải đợi qua sinh nhật 7 tháng của Nhi.
Hiện tại Nhi vẫn đều như vắt chanh, 9h30 lên giường đi ngủ, sáng 9h dậy. Dạo này trộm viá Nhi ít bị nửa đêm thức giấc nằm chơi. Tầm say sưa nhất của Nhi là cữ từ 10h đêm đến 3h sáng, ngủ 1 lèo không thèm cựa quậy, sau đó thì ít sâu hơn, có tiếng động là vẫn uốn éo người, rồi mới ngủ tiếp...
Ăn mỗi bữa 1 lọ hipp, 2 bữa hipp 1 ngày, mỗi ngày 80gr hoa quả xay, 4 cữ sữa mẹ...
Vấn đề di nặng của Nhi trung bình 3 lần/ngày...
Hôm nay Nhi đã biết ngồi, ngồi tương đối vững, vừa ngồi vừa uốn éo mà không bị đổ, mặc dù vẫn chưa biết bò. Bây giờ mà xốc nách cho Nhi đứng chạm nhân xuống đất là Nhi nhẩy, nhảy cứ như là hip hop. Pá pà Nhi bảo chắc tại anh Tí béo đùa gọi Nhi là Nhi xoài (vì má Nhi giống như quả xoài), rồi tại mẹ Nhi hôm qua trêu gọi Nhi là Nhi phệ (vì cái bụng Nhi trộm vía tròn ung ủng), nên Nhi sợ quá, nhất quyết nhảy thể dục để giảm cân?!?








Nhà mới

Một cái entry mà viết đến 5 ngày không xong được. Hôm thì máy bi treo, hôm đang viết cảm xúc dồi dào thì có khách, hôm thì sau khi chờ được cái Nhi đi ngủ thì phim trên truyền hình cáp lại hấp dẫn quá... Túm lại là quên sạch, chẳng nhớ nổi mình định viết cái gì... hôm nay có tí quyết tâm, nhưng không biết giữa chừng liệu có gặp trục trặc gì không đây..
Tình hình NhiNhi trộm vía vẫn tốt. ăn uống ngủ nghê điều độ. Ngày 2 bữa bột mỗi bữa 1 lọ hipp 190gr, 5/6 bữa ti tùy hôm. Tối muộn nhất là 9h30 đi ngủ. Sáng 9h dậy. Tuy nhiên có những đêm tự nhiên thức dậy nằm lật sang trái, lật sang phải rồi ngêu ngao hát 1 mình. 1 lúc mới chịu ngủ tiếp. Nhi chuẩn bị bò được rồi. Bây giờ đã lật choanh choách. Nhanh khủng khiếp. mấy lần đặt Nhi nằm trên giường rồi mẹ chạy đi pha tee, chỉ chừng 15 giây, thế mà quay lại thấy con gái mình 1 chân đã lơ lửng giữa không trung, chỉ trong gang tấc nữa là rơi xuống đất. Hú hồn!
Nhi vẫn là tâm điểm của mọi sự chú ý mỗi khi xuất hiện ở bất cứ đâu. Hôm qua cả nhà Nhi và các bác đi chén buffet ở khách sạn Sofitel, cả khách sạn trầm trồ ngắm Nhi. Mọi người bảo trông Nhi trộm viá giống 1 em buppe, xinh đẹp và bụ bẫm. Có người lại hỏi Con Lai À??? làm papa Nhi đêm qua cứ hậm hực mãi cố lục lọi bộ nhớ xem có từng thấy vợ mình đứng nói chuyện với thằng Tây mắt xanh mũi lõ nào không ;-)
Còn bây giờ là khoe nhà mới nhé. Căn nhà đầu tiên ba mẹ Nhi mua được sau bao nhiêu vất vả cấy cày. Còn thiếu cái phòng ngủ nhưng cứ hễ lúc có hứng chụp ảnh thì Nhi lại chiếm để ngủ nên chưa khoe được. Trước mắt thế này đã vậy!









NhiNhi dù đang buồn ngủ đỏ mọng cả mắt nhưng vẫn làm dáng các kiểu





Viết cho mẹ

Mùng 4 tháng 9. Giỗ mẹ. 19 năm rồi. Khiếp thật!
Nhiều khi tự hỏi không biết nếu còn mẹ thì cuộc đời mình sẽ ra sao, có giống như bây giờ? liệu mình có sang Đức? có dang dở???
Đã là số phận. Làm sao thay đổi được!
Chỉ thương mẹ 1 đời vất vả, chưa được 1 ngày hưởng phú quý giàu sang thì đã không còn. Bao nhiêu năm qua, lúc nào mình cũng khắc khoải hình ảnh mẹ ra đi mà không một người thân bên cạnh, cô độc và lạnh lẽo.
Mẹ đi, bỏ lại chồng, bỏ lại 3 đứa con, đứa mới lớn, đứa chập chững vào đời và đứa thì còn quá nhỏ để hiểu thế nào là mất mát...
Là một đêm mưa.
Một đêm mưa mẹ ra đi trong đau đớn, trong cô đơn... Không có ai chia sẽ để mẹ vợi bớt nỗi đau thể xác, không ai vuốt mắt cho mẹ, không có ai để mẹ trăn trối điều gì... Chồng con kẻ Bắc người Nam, đứa nước ngoài. Không ai kịp về khi mẹ trút hơi thở cuối...
Mất mẹ. Mất đi chỗ dựa tin cậy nhất
Tư duy có phần lệch lạc. Sai lầm này nối tiếp sai lầm khác.
Mất mẹ. Mất đi sợi dây khéo léo kết nối những người trong gia đình. Mất luôn khả năng bày tỏ những yêu thương.
Thương Bố bao năm sóng gió mà không tìm được 1 bến đỗ bình yên.
Thương anh, thương chị.
Thương hình ảnh anh hối hả đạp xe trong mưa giông, mong đến nhanh bên mẹ.
Thương hình ảnh Bố ôm mình trong lòng, nước mắt lưng tròng. 2 bố con ngồi chờ ở sân bay TSN từ sáng đến khuya mới đi nhờ được chuyến máy bay.
Thương hình ảnh chị 1 mình nơi đất khách quê người khi nghe tin mẹ mất.
Nhưng tất cả đã muộn màng...
Không ai kịp về bên mẹ.
Khi đến nơi thì mẹ đã nằm yên, khói hương nghi ngút...
Bao năm qua, chúng con đã trưởng thành, nhưng mẹ thì không còn để chứng kiến những thành công mà anh chị em con đạt được. Mẹ không còn để cho con được khóc mỗi khi gặp thất bại. Mẹ không còn để chứng kiến những giây phút hạnh phúc khi chị em con lần lượt dựng vợ gả chồng...
Mẹ đã không còn để chúng con được 1 lần đền đáp...
Mẹ không còn để chăm sóc, bảo ban con lúc cái Nhi ra đời.
Mẹ ơi....
Không ai tránh khỏi định mệnh...
Là mẹ rồi, hơn lúc nào hết con hiểu những nỗi niềm của mẹ. Mẹ ra đi trong bộn bề những âu lo, day dứt bao muộn phiền...
Nên con sợ, một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Nhất định con phải thật khỏe mạnh để chăm sóc Nhinhi
Nhất định...

Tình hình ăn uống của Nhi lúc 6 tháng tuổi

Xong xuôi. Đã dọn về nhà mới được mấy ngày. Cảm giác thât thoải mái và nhẹ nhõm.
Hai hôm nay mỗi ngày mẹ Nhi loay hoay cắm 1 bình hoa. Có hoa, dẫu chỉ là vài cành hoa bình dị, mà ngôi nhà thân yêu trông sống động và xinh đẹp lạ kỳ. Tiếc là để quên mất máy ảnh ở nhà bà nội Nhi rồi. Mai lấy về sẽ chụp mấy kiểu, lăng xê hoa vậy!
NhiNhi về nhà mới, trộm vía ngủ ngon hơn, vì vắng hẳn tiếng chó sủa, tiếng nhà hàng xóm chí chóe cãi nhau, tiếng dóng cửa cành cạch của lũ sinh viên không hiểu học hành gì mà nửa đêm mới thấy mò về... Nhi ngoan. Trộm vía Nhi ăn ngoan ngủ kỹ. Hôm rồi bà nội Nhi mắng mẹ Tham quá. Con gái ngoan như vậy còn mong gì hơn? Mắng mẹ sao bắt Nhi măm măm suốt cả ngày, kẻo Nhi con gái mà bụng tròn xoe lại mất công tập thể dục?...
Mà của đáng tội, mẹ Nhi cũng tham thật! Mẹ lúc nào cũng muốn Nhi bú 2 tiếng 1 lần như hồi mới sinh... Suốt thời gian vừa rồi mỗi ngày mẹ ép Nhi măm ngày trung bình cũng phải 10 bận... có lẽ vì thế mà bụng Nhi lúc nào cũng lưng lửng, dẫn đến tình trạng đến bữa mà ăn không được nhiều ...
Nghe có lý, tuần rồi mẹ xông xênh hơn. Rút gọn chỉ còn khoảng 7, 8 bữa. Đêm 3h bú mẹ 1 tăng, sáng 7h Frühstück ti mẹ 1 tăng. 9h Nhi ngủ dậy, nhưng tuyệt nhiên không chịu ti thêm nữa, chắc chỗ sữa nạp vào lúc nửa đêm giờ mới phát huy tác dụng?!? 11h ăn trưa, ăn bột mẹ nấu bằng rau củ,khoai tây,thịt và một xíu gạo lức, nấu 1 lần ăn 2,3 bữa gì đó. Mà phải công nhận là mẹ nấu ngon, nấu xong nghiền nhỏ, Nhi chén mỗi bữa cũng được khoảng 180 đến 200 ml trong vòng từ 10 đến 15 phút, tuy đoạn cuối no no rồi là mẹ vẫn phải hát hôm lambada hôm chachacha tùm lum tà la. Chén xong là Nhi đòi đi ngủ ngay. ngủ 1 mạch cỡ 3 tiếng, có hôm còn lâu hơn. Lúc Nhi ngủ, khoảng 2 tiếng sau bữa trưa mẹ lại tranh thủ cho Nhi ti mỗi bên 5 phút, 2 bên 10 phút. Ngủ dậy tầm 3 rưỡi 4 giờ Nhi chén khoảng 60ml hipp chuối táo. 6h ti mẹ 10 phút trong lúc gà gật ngủ giữa giờ. 7 rưỡi 8 giờ ăn hết 1 lọ hipp Gute nacht Brei Chuối Lúa mạch Sữa...hoặc bột hipp tự quấy tùy hôm.. 9 rưỡi lên giường đi ngủ. 11 giờ ti thêm 10 phút chót trong ngày... Tương đối ổn định như thế đấy. Trộm vía. Mẹ cũng tạm hài lòng.
mỗi tội bên má hơi mẩn mẩn lên rồi. Ở nhà các cụ gọi là chàm, chàm khô. Thuốc bác sĩ Đức cho mà mẹ nhi bôi cho Nhi lúc nhớ lúc quên. Chán mẹ Nhi ghê lắm!
Nhi hôm nay cao 71cm, cân nặng 9,3kg.

Trung thu đầu tiên của Nhi

Trung thu, con gái được 6 tháng tuổi. Trung thu đầu tiên con có mặt trên cuộc đời này. 1o năm sống xa quê hương, 10 năm đủ để quên hẳn những nô nức ngắm trăng, những hân hoan ăn miếng bánh nướng, cầm chiếc đèn cù... Thì năm nay, tất cả lại ùa về... một Trung thu đúng nghĩa.
Một trung thu trọn vẹn.
Viết dòng này, thay mặt cho Nhi, ba mẹ Nhi xin chân thành cảm ơn ông bà nội, cảm ơn 2 bác Ngọc Hằng và anh Tí béo... cám ơn tất cả những ưu ái, những yêu thương, những lo toan mà ông bà và các bác đã dành cho gia đình Nhi, cho Nhi được đón 1 trung thu đầu đời giữa đầy ắp niềm vui và sự âu yếm... Cũng như cám ơn gia đình 2 bác Tùng Chi đã đến chung vui với gia đình Nhi, giúp con lợn đất của Nhi được đầy thêm chút chút...
Vài ngày nữa là NhiNhi tròn 6 tháng tuổi. Hôm nay chính thức Nhi đã biết lẫy. Thế là từ bây giờ mẹ không dám để Nhi nằm 1 mình nữa rồi. Sắp 6 tháng rồi. Lớn rồi đấy con gái yêu ạ! Con phải ngoan ăn ngoan ngủ, phải thật khỏe mạnh, xinh xắn và biết vâng lời nhé! Tất cả đều yêu con...

Tiếp theo là ảnh gia đình Nhi phá cỗ trung thu. Tối qua nhà Nhi đi chơi về muộn, về đến nơi ông bà và 2 bác cuả Nhi đã bỏ cả bán hàng, về sớm mua bán bầy biện xong xuôi tất cả mọi thứ... Yêu 2 bác ghê! Xơm 2 bác cái nào... chụt chụt chụt...

Nhi đang mắng con kia là mắng con chó bưởi, còn cái tay đen đen bên cạnh là tay cuả ông lội Nhi đấy ạ!