Montag, 21. Dezember 2009

4. Advent 09

Hôm nay mệt nhoài. Sau ngày thứ 7 đi Berlin từ sáng đến khuya, mua được ít thứ linh tinh. mệt nhưng thích. Hòa vào cái không khí mua sắm tấp nập của thủ đô, trong cái rét -11°. Buốt. Nhưng được cái toàn đi trong Kaufhaus nên có lúc lại nóng ngộp thở... Bé con thì mải chơi, bắt ngủ không chịu ngủ, đến lúc đòi đi ngủ thì vào giờ ăn nên cuối cùng đi chơi từ sáng sớm đến tối mà chỉ ngủ trưa có hơn tiếng đồng hồ, còn lại thì chạy, đòi "bí" (bế)... Gần 9h tối, lên xe phát là tít lăn quay cu lơ. Về nhà, hơn 11h đêm, bế lên nhà là ngủ tiếp. Trộm vía!

Hôm nay đi mua sắm thêm vài thứ ở DD, cũng toàn người là người, đông đáo để. Chốt lại với bữa tiệc Phở Bò ở nhà em Dím. Nhi bị em Dím đuổi hét, giật tóc cho chạy cong đít, mồm kêu "sự, sự" (sợ) rồi nhảy tõm lên người Cáo cho an toàn.
Những ngày cuối năm thật là tuyệt diệu. Từ giờ đến Tết tây thì lịch ăn nhậu phải nói là book kín. Con gái trộm vía cũng chỉ khò khè tí, xông thuốc muối vài hôm là hết. Nếu như không stress vì chuyện tập cho nó ăn cơm thì thật là hoàn hảo. Giờ ăn cơm nên mỗi bữa chỉ ăn tí tẹo, cả tiếng đồng hồ, ngậm, có lúc lại quên không nhai, nuốt chửng cả thìa cơm rồi kêu ầm lên là "non, non" (nôn), đòi mẹ lấy cho cái khay hay cái bát gì rồi cúi xuống nhổ cho bằng ra 1 vài giọt... nước bọt. Vụ này là từ đợt ốm viêm tai lần trước, bữa nào cũng nôn, mẹ dặn nếu con nôn thì gọi mẹ, mẹ đưa cho cái bát tô để khỏi nôn ra ngoài... thế là nó ngấm đến tựn giờ.

Con gái cũng 21 tháng rồi còn gì. Trong số các bạn thì con vượt trội nhất cái khoản.... mách. hị hị cái chó gì cũng mách, cũng kể lể. Mẹ chỉ cần hỏi làm sao làm sao, thế nào thế nào là em tường thuật bằng sạch, có lúc còn mô li phê rất điêu...
Nhắc đến điêu, thì nhớ ra dạo này em cũng "lươn lẹo" 1 cây. Suốt ngày đòi "chăn", "ti ti", mẹ không cho, mẹ bảo đi ngủ thì mới được ngậm núm, cầm chăn, nhưng em phớt lờ lời mẹ nói, tiếp tục đòi hỏi... Mẹ bảo em thế mẹ lấy ti ti thì con phải đi ngủ nhé, thay quần áo ngủ rồi lên giường đắp chăn ngủ nhé, em "jả, jả" (ja),"nhụ, nhụ" (ngủ) liên tục... rồi em cũng ngậm ti, cũng trèo lên giường, cũng nằm, giả vờ ngủ... nhưng chỉ được khoảng 30 giây là lặp bặp "dậy, dậy" rồi bật ngay dậy ra điều ngủ rồi, giờ... dậy. hị, khoản này hơi bị lươn, chưa nghĩ ra nên xử lí thế nào.

Ảnh minh họa hôm nay chụp trước khi đi shopping và ăn cỗ...





Montag, 14. Dezember 2009

3.Advent 09

Đã là ngày chủ nhật thứ 3 rồi. Quanh đi quẩn lại chỉ còn mươi ngày nữa là Noel. Nhanh quá. Sáng nay cả nhà mở mắt ra đã gần 10h. Nhìn ra cửa sổ tuyết đã trắng được 1 lớp dưới đường, đóng băng lại. Nhiệt độ ngoài giời là -3°, mai sẽ còn lạnh hơn, -5°.
Tuần vừa rồi bé Nhi nghỉ hết thứ 4 mới đi học lại. May quá là sau khi nghỉ học gần 2 tuần Nhi đi học lại rất ngoan, không khóc tí nào được vào đánh trống he he..

Tuần rồi cũng rất vui, con gái trộm vía đã lại người chút chút, nhưng chả có khái niệm "ăn trả bữa", nói chung cũng vẫn không tha thiết ăn uống gì. Nhưng cả tuần thì hôm có bạn đến chơi, hôm đến chơi nhà bạn, hôm shopping với mẹ, hôm lượn lờ oánh võng ngoài quán HC... Thêm niềm vui lớn nữa là Nhi đã gọi mẹ để mẹ đặt lên ngồi toalet không chỉ 1 lần. Mà lần nào cũng ra sản phẩm hẳn hòi, nặng nhẹ đủ cả... Lại còn niềm vui lớn hơn nữa là gần đây bạn ý đã chịu nhai, tuy mới chỉ là nhai những gì bạn ý thích, ví dụ "xịt" (thịt), suốt ngày đòi ăn thịt, hoặc cầm thanh rau luộc chén ngon lành... Và nổi bật là hôm nay bạn ấy chính thức ăn cơm, cơm bình thường như người nhớn chứ không nát niếc gì. Ăn được hơn nửa bát con rưới nước thịt kho, cũng nhai nhai nuốt nuốt ngon lành.... Ôi chao mẹ mừng quá. Bao nhiêu trăn trở, bao nhiêu công sức mẹ tập tành... Thường thì mẹ cho em ăn vài thìa cơm để em tập nhai, nhưng chỉ được tí thôi, vài thìa là em lèo hết cả. Nhưng giờ em tiến bộ em ăn nguyên cả bữa luôn chứ lị, không mừng sao được! Tuy em chưa ăn được nhiều, nhưng thôi thế là mẹ có động lực có niềm tin để tiếp tục cuộc chiến...

Thêm nữa là từ 3 hôm nay mẹ đã tập được cho em bỏ cái kiểu chỉ chợp mắt ngủ độ nửa tiếng 40 phút là choàng dạy khóc đòi mẹ vào nằm cùng rồi thò tay sang cho nắm, thế rồi cứ lục đục nhấp nhổm ngủ không yên không sâu vì thi thoảng lại chồm dậy xem mẹ còm nằm đấy hay không. Cả buổi tối mẹ cũng chả làm ăn được gì mà con thì ngủ chập chờn. Ơn Giời, mẹ mất 3 ngày để mặc con khóc, rồi chạy vào giải thích cho con như giải thích cho 1 đứa trẻ lớn chứ không dỗ dành con như mọi khi nữa, rồi lại ra, rồi con lại khóc..... Mẹ cứ căn mà vào thưa dần ra, rồi Giời cũng thương mẹ con mình. Em bé của mẹ đã chịu hợp tác, đã biết nghe lời, đã rất rất ngoan... Qua chuyện này mẹ thấy con người nhớn hẳn, nhớn thật sự, con hiểu hết tất cả. Con hát, con nói líu lo, ngoài những từ đơn nói rõ ràng, giờ con đã bắt đầu ghép được 2,3 từ lại.... Ôi con gái mẹ. Xem ra thì sau đợt ốm vừa rồi, đúng như các Cụ vẫn nói, "ốm lớn". Sau khi ốm trẻ khôn ra rất nhiều. Đúng là nhiều và nhanh ngoài sức tưởng tượng của mẹ con gái yêu ạ!

Mai đầu tuần. Ngày mai chính thức con sẽ ngủ trưa lại nhà trẻ. Mẹ lo và hồi hộp quá, không biết thế nào. Thường thì ở nhà con rất ngoan, ăn xong mẹ cho nghỉ ngơi mươi mười lăm phút là đặt vào giường, con ngoan ngoãn nằm yên ngủ ngay. Nhưng ở lớp, lạ nơi lạ chỗ, lại có nhiều bạn nằm xung quanh, chưa hiểu con sẽ phản ứng thế nào, có khóc không, có ngủ không hay lại bò đi xung quanh phá đám hàng xóm láng giềng??? Ôi nhiều câu hỏi quá, vào ngủ 1 giấc là đến ngày mai rồi, mai sẽ có câu trả lời. Chắc mai giờ ngủ trưa của con mẹ sẽ đến, đến ngồi lén lút bên ngoài nghe ngóng xem tình hình thế nào...


Trước khi đi chơi, Nhi giờ rất biết làm điệu, biết uốn éo đủ trò...









Montag, 7. Dezember 2009

2. Advent 09

2 mẹ con bé Nhi trộm vía đã bình phục hoàn toàn. Không khí Noel đã cận kề.
Noel, đúng là mùa của các lễ hội. Đường phố lúc nào cũng nườm nượp người. Tất bật đi sắm quà cho người thân và cho cả bản thân mình.. Hòa vào dòng người đi dạo bộ dọc chợ Noel mà thấy phấn chấn hẳn lên. Hít thở thật sâu, hít luôn cái rét cái ẩm của đất giời cho đầy lồng ngực... Nói đến Chợ Noel là phải kể đến Táo nhúng đường, đến hạt dẽ nướng, đến lạc tẩm đường, đến bánh Creps, đến bánh khoai chiên, đến rượu mận nóng... Trong cái đống kể trên thì thú thực là mình chưa từng xơi món nào. Đi dạo chợ thường thì chỉ ngắm nghía, sờ mó, xuýt xoa chứ cũng chẳng mấy khi mua được gì, vì mua cũng chả biết để đâu, làm gì, cho ai... he he. THế là đi mà cũng chả mấy khi tốn tiền. Giờ có Nhi thì tốn mỗi khoản cho bạn ấy chơi đu quay, gắp thú nhồi bông, cưỡi ngựa...
Noel này là Noel đầu tiên Nhi đón tại nước đức đây. Chắc cũng lạ lẫm lắm, vì ra tới trung tâm là thông là đèn là bóng giăng bạt ngàn ngập trời. Rồi nhạc, rồi hát, rồi ông già Noel rồi trò chơi xanh đỏ đủ kiểu... Bản thân mình sau 2 mùa Noel ỏ VN, giờ cũng thấy ngộp thở với cái không khí tưng bừng lễ hội này... Hồi ở VN thì cũng nhớ lắm, nhớ bên này lắm, vì Noel VN thì chả có gì, cũng có thông có bóng nhưng đáng là bao đâu, thông thì không có thông thật, không có thông thật nên ắt hẳn thiếu đi cái mùi hăng hắc trong trong của nhựa thông, vẫn toàn mùi khói mùi bụi...thời tiết thì chả đủ lạnh để cảm nhận cho hết cái Noel... Năm nay thì lại trở lại rồi.. Thoả lòng mong nhớ.
Hi vọng mấy bữa nữa tuyết sẽ rơi. Cũng có vài năm tuyết rơi vào đúng đêm 24... ôi cái cảm giác thiêng liêng tuyệt vời làm sao....
Hôm qua là 2. Advent, là chủ nhật thứ 2 trước lễ. Đi lượn chợ 1 lúc thì lây phây mưa. Thế là lại được shopping trong Centrum Galerie, rồi trèo sang tận bên Altmarkt... Tối thì mì Ý Vapiano. kết thúc ngày 2. Advent tuyệt vời!!!

Nhi chọn cặp tóc. Rất thích mấy cái dây chuyền xanh xanh đỏ đỏ như bà đồng bóng rồi lấy xuống quấn đầy cổ...



Freitag, 4. Dezember 2009

Ngày đông...

Hóa ra hôm nay đã 0 độ rồi cơ à?! Nhà bật 5 cái lò sưởi nên chả thấy khác mấy hôm trước tẹo nào. Cơ bản mấy hôm nay không ra đường, nên cũng chả buồn liếc mắt lên cái nhiệt kế..

Hôm giữa tuần đưa con gái đi khám lại. Vì thuốc đã uống hết liều rồi mà vẫn quấy khóc thậm tệ. Gắt gỏng, gào thét, cào cấu.. Cả đêm không ngủ, đòi được bế vác trên người. Mà bế rồi cũng nào đã yên, nhắt mươi mười lăm phút lại khóc, oằn ọai đủ kiểu, tát mẹ bồm bộp, giẫy lên đành đạch... Nói chung không còn từ nào để tả cho hết những biểu hiện kì quái của con...
Thế là theo tiếng gọi bản năng, mẹ đưa con đi khám, vì linh cảm thấy điều gì đó bất thường. Y rằng. Bác sĩ phán con bị viêm tai (không biết có giữa không, vì bs chỉ bảo Ohrenentzuendung, mà lúc ấy thì qúynh quáng quá, lại muộn, chờ hơn 2 tiếng mới đến lượt vào khám nên mẹ cũng chả nghĩ ra mà hỏi). Cho kháng sinh 5 ngày. 2 ngày đầu vẫn chưa ăn thua. Giời ạ đêm con hành hạ mẹ tan tành, con nghĩ ra đủ trò đủ tư thế dãy dụa để tra tấn mẹ. Tội con. Mẹ biết con đau nên mẹ nhịn. Nhịn. Nhịn và nhịn...
Nhịn đến ngày thứ 3 thì mẹ.. ốm.. Hơn chục ngày chăm hết người này đến người kia bệnh, thêm hơn chục đêm gần như không ngủ khi thì chồm dậy bế con, khi hút mũi, khi dỗ dành, khi trăn trở vì tiếng ho như xé ruột của con.. thêm mỗi ngày vài bận mỗi bận cả tiếng đồng hồ nhồi con ăn, xong lại hì hụi 1 mình đi lau dọn đống con trớ, khi thay chăn ga gối đệm vì con nôn trên giường... mẹ có mình đồng da sắt thì cũng gục thôi.
Nhà thì mêng mông Cảm Xuyên Hương, chả biết có đúng thầy đúng thuốc không nhưng mẹ cứ tương mỗi bận kịch kim cho phép... Ốm, chắc con cũng cảm nhận được mẹ mệt nên ngày con bớt quấy mẹ hơn, duy có đêm con đau con không ngủ được nên không "làm chủ" đuợc bản thân con vẫn áp bức mẹ. 3 hôm nay rồi trưa mẹ bế con suốt hơn 2 tiếng trên tay cho con ngủ, đêm con đã ngủ được kha khá hơn nhưng thi thoảng mê hay đau vẫn ngằn ngặt khóc đòi mà bản thân con có khi cũng không hiểu được con muốn gì...
Ốm thế này, lại nghĩ giá có mẹ có chị có ai đó ở gần đỡ đần cho tí chút. hay đơn cử chỉ là có mặt để cho không khí trong nhà có 2 mẹ con ốm bớt ảm đạm...Hôm qua hôm nay chồng thổi cho 2 bữa cơm, nấu ăn cho Nhi bữa sáng bữa chiều. Có hôm mình cũng chả thèm ăn, nấu thế nào cứ kệ nguyên như thế, mang mì tôm đi úp. Không thèm vì cái tội cứ gàn không cho mang Nhi đi khám, vì sợ bác sĩ mắng, mắng vì tội uống thuốc mà không có kiên nhẫn chờ thuốc ngấm??? Sáng hôm đưa con bé đi khám cãi nhau 1 trận...Đã thế lại còn cãi cùn cãi bướng.. Xong từ lúc ấy mình coi như tàng hình. Mà đàng nào thì cũng như tàng hình thôi. Đi biền biệt từ sáng đến đêm, chiều tạt về báo cáo tí chả làm được gì cho đời.. Ngày thường khỏe khoắn không sao, lúc đau lúc ốm khi con nôn con quấy con đòi ngược đòi xuôi nghĩ mới thấy buồn.. Cáo ta ăn năn hối cãi ra mặt. Điện thoại mỗi ngày gọi về vài chục cuộc ta chả buồn nghe. Tối tối ta leo lên giường nằm ôm con không cho cơ hội mà mở miệng... Ta giờ chả thiết gì.
Con gái uống kháng sinh mấy ngày chắc cũng đỡ đau tai nên có vẻ cũng ngủ được hơn chút. Vừa nãy sau khi nôn kiểu "vòi rồng" xối xả vào hết người mẹ, đập xuống đất bắn tung tóe lên tủ nẻo trong bếp thì giờ đang ho sù sụ. Lẽ ra là đỡ ho rồi chứ. Tự nhiên lại trỗi lên thế là thế nào nhỉ?! hay tại nôn ra quần, mẹ cởi quần em ra mà không mặc ngay quần khác cho em, chỉ quấn mỗi cái chăn yêu thích của em xuống chân nhỉ?? Mà ngồi ngay cạnh lò sưởi thì chắc cũng làm gì mà lạnh lắm đâu. Với lại vẫn đang kháng sinh mà, chả lẽ lại ốm tiếp đợt mới được?!
Bac sĩ bảo hàng ngày phải đưa Nhi đi dạo, tối thiểu nửa tiếng, ngoại trừ sốt qúa, còn không thì ốm cũng đi..Mẹ biết thế, mà mấy hôm nay mệt quá chả đưa em ra ngoài giời được. thiếu không khí trong lành thì em sẽ lâu khỏi hơn. Truớc giờ bất kể thế nào em ho em mệt mẹ đều đưa em đi dạo. Chỉ khác là nếu em khỏe thì thả em xuống chạy, còn em mệt thỉ chỉ để em ngồi trên xe thôi. Thế mà lần này chịu!

Hôm nay, hạ quyết tâm. Tí em ngủ dậy lại cho em vi vu tí cho đỡ bí bách.

Ảnh minh họa. Nhân vật trong ảnh chính là em bé được nhắc đến trong bài viết .))

Em đang lấy kem đánh răng..



Rất thích nghịch đồ trong bếp của mẹ..



Dienstag, 1. Dezember 2009

Nhi ốm..

Cả tối hôm nay bế cho Nhi ngủ, thế mà thi thoảng cơn ho lại làm em tỉnh. Kiểu này mà ở VN, đưa đến phòng khám TMH thì thế nào bs cũng hút ra cả lít đờm mũi trong họng... Mẹ là không lạ gì cái kiểu ấy, suốt 9 tháng mang thai em cứ ra ra vào vào cái phòng khám TMH ở Nguyễn Trường Tộ như cơm bữa.. chả hiểu nghén ngẩm em thế nào mà suốt 9 tháng chỉ há mồm ra để thở... Tắc mũi đúng 9 tháng. khổ ghê lắm. Đi xông mũi nhiều nên không lạ gì cái cảnh các mẹ bế ghì chặt em bé trong tay, bs chọc cái dây dài sâu tít vào trong mũi rồi máy nó hút ra cho ôi chao là lắm thứ linh tinh... Tội nghiệp bọn nhỏ khóc gào cứ gọi là thê thảm.. Chứng kiến cảnh ấy nên giờ mẹ kiên quyết cho em ở lại DD...nhưng rồi cũng nào có thoát được?!Em không biết xì, không biết khạc, nghe cứ lọc sọc trong họng đến bực cả mình mà không biết giúp em bằng cách nào... Lại nghĩ có khi ở VN như thế cũng có cái hay. Đau chút khó chịu chút nhưng đêm sẽ ngủ ngon...

Chưa lần nào em xọp như lần này. Chắc tại đợt này dồn dập mấy trận liên tiếp, chưa kịp hồi. Da mặt em hôm nay mẹ ngắm lúc bế em ngủ mà xót xa, nhăn nheo lại, đen xạm, nổi li ti các nốt... có lẽ do em uống thuốc nhiều quá..
Mẹ thấy bất an quá.
Em tọp đến mức cái bụng giờ mẹ có nhồi thế nào cũng vẫn lép kẹp. Không như mọi khi chỉ ăn tí thôi đã thấy tròn quay. Cái mông em cả tã cả bỉm mà phẳng lì... 2 mắt em trũng sâu hoắm xuống. Tóc tai bơ phờ rũ rượi..

Ốm đã đành. Trẻ con ốm cũng là chuyện thường. Nhưng lần này em ốm lâu quá. Sau 2 hôm sốt cao 39,9 độ, Thân nhiệt em giờ hàng ngày mẹ kiểm tra vẫn nhỉnh hơn 38 độ. Em quấy quá. Em thay đổi từ 1 em bé ngoan không bao giờ cần ru ngủ không bao giờ nhõng nhẽo thành ra thế này...Em xọp quá làm mẹ không biết nên làm thế nào. Mẹ không dám nghĩ mai sẽ ra sao...
Bất an thật sự.
Mong Trời Phật phù hộ. bà Ngoại phù hộ cho con Cún con bé bỏng sớm tai qua nạn khỏi....

Mang mấy cái ảnh hôm nay cho bầu không khí bớt ảm đạm nào...