Montag, 21. Dezember 2009

4. Advent 09

Hôm nay mệt nhoài. Sau ngày thứ 7 đi Berlin từ sáng đến khuya, mua được ít thứ linh tinh. mệt nhưng thích. Hòa vào cái không khí mua sắm tấp nập của thủ đô, trong cái rét -11°. Buốt. Nhưng được cái toàn đi trong Kaufhaus nên có lúc lại nóng ngộp thở... Bé con thì mải chơi, bắt ngủ không chịu ngủ, đến lúc đòi đi ngủ thì vào giờ ăn nên cuối cùng đi chơi từ sáng sớm đến tối mà chỉ ngủ trưa có hơn tiếng đồng hồ, còn lại thì chạy, đòi "bí" (bế)... Gần 9h tối, lên xe phát là tít lăn quay cu lơ. Về nhà, hơn 11h đêm, bế lên nhà là ngủ tiếp. Trộm vía!

Hôm nay đi mua sắm thêm vài thứ ở DD, cũng toàn người là người, đông đáo để. Chốt lại với bữa tiệc Phở Bò ở nhà em Dím. Nhi bị em Dím đuổi hét, giật tóc cho chạy cong đít, mồm kêu "sự, sự" (sợ) rồi nhảy tõm lên người Cáo cho an toàn.
Những ngày cuối năm thật là tuyệt diệu. Từ giờ đến Tết tây thì lịch ăn nhậu phải nói là book kín. Con gái trộm vía cũng chỉ khò khè tí, xông thuốc muối vài hôm là hết. Nếu như không stress vì chuyện tập cho nó ăn cơm thì thật là hoàn hảo. Giờ ăn cơm nên mỗi bữa chỉ ăn tí tẹo, cả tiếng đồng hồ, ngậm, có lúc lại quên không nhai, nuốt chửng cả thìa cơm rồi kêu ầm lên là "non, non" (nôn), đòi mẹ lấy cho cái khay hay cái bát gì rồi cúi xuống nhổ cho bằng ra 1 vài giọt... nước bọt. Vụ này là từ đợt ốm viêm tai lần trước, bữa nào cũng nôn, mẹ dặn nếu con nôn thì gọi mẹ, mẹ đưa cho cái bát tô để khỏi nôn ra ngoài... thế là nó ngấm đến tựn giờ.

Con gái cũng 21 tháng rồi còn gì. Trong số các bạn thì con vượt trội nhất cái khoản.... mách. hị hị cái chó gì cũng mách, cũng kể lể. Mẹ chỉ cần hỏi làm sao làm sao, thế nào thế nào là em tường thuật bằng sạch, có lúc còn mô li phê rất điêu...
Nhắc đến điêu, thì nhớ ra dạo này em cũng "lươn lẹo" 1 cây. Suốt ngày đòi "chăn", "ti ti", mẹ không cho, mẹ bảo đi ngủ thì mới được ngậm núm, cầm chăn, nhưng em phớt lờ lời mẹ nói, tiếp tục đòi hỏi... Mẹ bảo em thế mẹ lấy ti ti thì con phải đi ngủ nhé, thay quần áo ngủ rồi lên giường đắp chăn ngủ nhé, em "jả, jả" (ja),"nhụ, nhụ" (ngủ) liên tục... rồi em cũng ngậm ti, cũng trèo lên giường, cũng nằm, giả vờ ngủ... nhưng chỉ được khoảng 30 giây là lặp bặp "dậy, dậy" rồi bật ngay dậy ra điều ngủ rồi, giờ... dậy. hị, khoản này hơi bị lươn, chưa nghĩ ra nên xử lí thế nào.

Ảnh minh họa hôm nay chụp trước khi đi shopping và ăn cỗ...





Montag, 14. Dezember 2009

3.Advent 09

Đã là ngày chủ nhật thứ 3 rồi. Quanh đi quẩn lại chỉ còn mươi ngày nữa là Noel. Nhanh quá. Sáng nay cả nhà mở mắt ra đã gần 10h. Nhìn ra cửa sổ tuyết đã trắng được 1 lớp dưới đường, đóng băng lại. Nhiệt độ ngoài giời là -3°, mai sẽ còn lạnh hơn, -5°.
Tuần vừa rồi bé Nhi nghỉ hết thứ 4 mới đi học lại. May quá là sau khi nghỉ học gần 2 tuần Nhi đi học lại rất ngoan, không khóc tí nào được vào đánh trống he he..

Tuần rồi cũng rất vui, con gái trộm vía đã lại người chút chút, nhưng chả có khái niệm "ăn trả bữa", nói chung cũng vẫn không tha thiết ăn uống gì. Nhưng cả tuần thì hôm có bạn đến chơi, hôm đến chơi nhà bạn, hôm shopping với mẹ, hôm lượn lờ oánh võng ngoài quán HC... Thêm niềm vui lớn nữa là Nhi đã gọi mẹ để mẹ đặt lên ngồi toalet không chỉ 1 lần. Mà lần nào cũng ra sản phẩm hẳn hòi, nặng nhẹ đủ cả... Lại còn niềm vui lớn hơn nữa là gần đây bạn ý đã chịu nhai, tuy mới chỉ là nhai những gì bạn ý thích, ví dụ "xịt" (thịt), suốt ngày đòi ăn thịt, hoặc cầm thanh rau luộc chén ngon lành... Và nổi bật là hôm nay bạn ấy chính thức ăn cơm, cơm bình thường như người nhớn chứ không nát niếc gì. Ăn được hơn nửa bát con rưới nước thịt kho, cũng nhai nhai nuốt nuốt ngon lành.... Ôi chao mẹ mừng quá. Bao nhiêu trăn trở, bao nhiêu công sức mẹ tập tành... Thường thì mẹ cho em ăn vài thìa cơm để em tập nhai, nhưng chỉ được tí thôi, vài thìa là em lèo hết cả. Nhưng giờ em tiến bộ em ăn nguyên cả bữa luôn chứ lị, không mừng sao được! Tuy em chưa ăn được nhiều, nhưng thôi thế là mẹ có động lực có niềm tin để tiếp tục cuộc chiến...

Thêm nữa là từ 3 hôm nay mẹ đã tập được cho em bỏ cái kiểu chỉ chợp mắt ngủ độ nửa tiếng 40 phút là choàng dạy khóc đòi mẹ vào nằm cùng rồi thò tay sang cho nắm, thế rồi cứ lục đục nhấp nhổm ngủ không yên không sâu vì thi thoảng lại chồm dậy xem mẹ còm nằm đấy hay không. Cả buổi tối mẹ cũng chả làm ăn được gì mà con thì ngủ chập chờn. Ơn Giời, mẹ mất 3 ngày để mặc con khóc, rồi chạy vào giải thích cho con như giải thích cho 1 đứa trẻ lớn chứ không dỗ dành con như mọi khi nữa, rồi lại ra, rồi con lại khóc..... Mẹ cứ căn mà vào thưa dần ra, rồi Giời cũng thương mẹ con mình. Em bé của mẹ đã chịu hợp tác, đã biết nghe lời, đã rất rất ngoan... Qua chuyện này mẹ thấy con người nhớn hẳn, nhớn thật sự, con hiểu hết tất cả. Con hát, con nói líu lo, ngoài những từ đơn nói rõ ràng, giờ con đã bắt đầu ghép được 2,3 từ lại.... Ôi con gái mẹ. Xem ra thì sau đợt ốm vừa rồi, đúng như các Cụ vẫn nói, "ốm lớn". Sau khi ốm trẻ khôn ra rất nhiều. Đúng là nhiều và nhanh ngoài sức tưởng tượng của mẹ con gái yêu ạ!

Mai đầu tuần. Ngày mai chính thức con sẽ ngủ trưa lại nhà trẻ. Mẹ lo và hồi hộp quá, không biết thế nào. Thường thì ở nhà con rất ngoan, ăn xong mẹ cho nghỉ ngơi mươi mười lăm phút là đặt vào giường, con ngoan ngoãn nằm yên ngủ ngay. Nhưng ở lớp, lạ nơi lạ chỗ, lại có nhiều bạn nằm xung quanh, chưa hiểu con sẽ phản ứng thế nào, có khóc không, có ngủ không hay lại bò đi xung quanh phá đám hàng xóm láng giềng??? Ôi nhiều câu hỏi quá, vào ngủ 1 giấc là đến ngày mai rồi, mai sẽ có câu trả lời. Chắc mai giờ ngủ trưa của con mẹ sẽ đến, đến ngồi lén lút bên ngoài nghe ngóng xem tình hình thế nào...


Trước khi đi chơi, Nhi giờ rất biết làm điệu, biết uốn éo đủ trò...









Montag, 7. Dezember 2009

2. Advent 09

2 mẹ con bé Nhi trộm vía đã bình phục hoàn toàn. Không khí Noel đã cận kề.
Noel, đúng là mùa của các lễ hội. Đường phố lúc nào cũng nườm nượp người. Tất bật đi sắm quà cho người thân và cho cả bản thân mình.. Hòa vào dòng người đi dạo bộ dọc chợ Noel mà thấy phấn chấn hẳn lên. Hít thở thật sâu, hít luôn cái rét cái ẩm của đất giời cho đầy lồng ngực... Nói đến Chợ Noel là phải kể đến Táo nhúng đường, đến hạt dẽ nướng, đến lạc tẩm đường, đến bánh Creps, đến bánh khoai chiên, đến rượu mận nóng... Trong cái đống kể trên thì thú thực là mình chưa từng xơi món nào. Đi dạo chợ thường thì chỉ ngắm nghía, sờ mó, xuýt xoa chứ cũng chẳng mấy khi mua được gì, vì mua cũng chả biết để đâu, làm gì, cho ai... he he. THế là đi mà cũng chả mấy khi tốn tiền. Giờ có Nhi thì tốn mỗi khoản cho bạn ấy chơi đu quay, gắp thú nhồi bông, cưỡi ngựa...
Noel này là Noel đầu tiên Nhi đón tại nước đức đây. Chắc cũng lạ lẫm lắm, vì ra tới trung tâm là thông là đèn là bóng giăng bạt ngàn ngập trời. Rồi nhạc, rồi hát, rồi ông già Noel rồi trò chơi xanh đỏ đủ kiểu... Bản thân mình sau 2 mùa Noel ỏ VN, giờ cũng thấy ngộp thở với cái không khí tưng bừng lễ hội này... Hồi ở VN thì cũng nhớ lắm, nhớ bên này lắm, vì Noel VN thì chả có gì, cũng có thông có bóng nhưng đáng là bao đâu, thông thì không có thông thật, không có thông thật nên ắt hẳn thiếu đi cái mùi hăng hắc trong trong của nhựa thông, vẫn toàn mùi khói mùi bụi...thời tiết thì chả đủ lạnh để cảm nhận cho hết cái Noel... Năm nay thì lại trở lại rồi.. Thoả lòng mong nhớ.
Hi vọng mấy bữa nữa tuyết sẽ rơi. Cũng có vài năm tuyết rơi vào đúng đêm 24... ôi cái cảm giác thiêng liêng tuyệt vời làm sao....
Hôm qua là 2. Advent, là chủ nhật thứ 2 trước lễ. Đi lượn chợ 1 lúc thì lây phây mưa. Thế là lại được shopping trong Centrum Galerie, rồi trèo sang tận bên Altmarkt... Tối thì mì Ý Vapiano. kết thúc ngày 2. Advent tuyệt vời!!!

Nhi chọn cặp tóc. Rất thích mấy cái dây chuyền xanh xanh đỏ đỏ như bà đồng bóng rồi lấy xuống quấn đầy cổ...



Freitag, 4. Dezember 2009

Ngày đông...

Hóa ra hôm nay đã 0 độ rồi cơ à?! Nhà bật 5 cái lò sưởi nên chả thấy khác mấy hôm trước tẹo nào. Cơ bản mấy hôm nay không ra đường, nên cũng chả buồn liếc mắt lên cái nhiệt kế..

Hôm giữa tuần đưa con gái đi khám lại. Vì thuốc đã uống hết liều rồi mà vẫn quấy khóc thậm tệ. Gắt gỏng, gào thét, cào cấu.. Cả đêm không ngủ, đòi được bế vác trên người. Mà bế rồi cũng nào đã yên, nhắt mươi mười lăm phút lại khóc, oằn ọai đủ kiểu, tát mẹ bồm bộp, giẫy lên đành đạch... Nói chung không còn từ nào để tả cho hết những biểu hiện kì quái của con...
Thế là theo tiếng gọi bản năng, mẹ đưa con đi khám, vì linh cảm thấy điều gì đó bất thường. Y rằng. Bác sĩ phán con bị viêm tai (không biết có giữa không, vì bs chỉ bảo Ohrenentzuendung, mà lúc ấy thì qúynh quáng quá, lại muộn, chờ hơn 2 tiếng mới đến lượt vào khám nên mẹ cũng chả nghĩ ra mà hỏi). Cho kháng sinh 5 ngày. 2 ngày đầu vẫn chưa ăn thua. Giời ạ đêm con hành hạ mẹ tan tành, con nghĩ ra đủ trò đủ tư thế dãy dụa để tra tấn mẹ. Tội con. Mẹ biết con đau nên mẹ nhịn. Nhịn. Nhịn và nhịn...
Nhịn đến ngày thứ 3 thì mẹ.. ốm.. Hơn chục ngày chăm hết người này đến người kia bệnh, thêm hơn chục đêm gần như không ngủ khi thì chồm dậy bế con, khi hút mũi, khi dỗ dành, khi trăn trở vì tiếng ho như xé ruột của con.. thêm mỗi ngày vài bận mỗi bận cả tiếng đồng hồ nhồi con ăn, xong lại hì hụi 1 mình đi lau dọn đống con trớ, khi thay chăn ga gối đệm vì con nôn trên giường... mẹ có mình đồng da sắt thì cũng gục thôi.
Nhà thì mêng mông Cảm Xuyên Hương, chả biết có đúng thầy đúng thuốc không nhưng mẹ cứ tương mỗi bận kịch kim cho phép... Ốm, chắc con cũng cảm nhận được mẹ mệt nên ngày con bớt quấy mẹ hơn, duy có đêm con đau con không ngủ được nên không "làm chủ" đuợc bản thân con vẫn áp bức mẹ. 3 hôm nay rồi trưa mẹ bế con suốt hơn 2 tiếng trên tay cho con ngủ, đêm con đã ngủ được kha khá hơn nhưng thi thoảng mê hay đau vẫn ngằn ngặt khóc đòi mà bản thân con có khi cũng không hiểu được con muốn gì...
Ốm thế này, lại nghĩ giá có mẹ có chị có ai đó ở gần đỡ đần cho tí chút. hay đơn cử chỉ là có mặt để cho không khí trong nhà có 2 mẹ con ốm bớt ảm đạm...Hôm qua hôm nay chồng thổi cho 2 bữa cơm, nấu ăn cho Nhi bữa sáng bữa chiều. Có hôm mình cũng chả thèm ăn, nấu thế nào cứ kệ nguyên như thế, mang mì tôm đi úp. Không thèm vì cái tội cứ gàn không cho mang Nhi đi khám, vì sợ bác sĩ mắng, mắng vì tội uống thuốc mà không có kiên nhẫn chờ thuốc ngấm??? Sáng hôm đưa con bé đi khám cãi nhau 1 trận...Đã thế lại còn cãi cùn cãi bướng.. Xong từ lúc ấy mình coi như tàng hình. Mà đàng nào thì cũng như tàng hình thôi. Đi biền biệt từ sáng đến đêm, chiều tạt về báo cáo tí chả làm được gì cho đời.. Ngày thường khỏe khoắn không sao, lúc đau lúc ốm khi con nôn con quấy con đòi ngược đòi xuôi nghĩ mới thấy buồn.. Cáo ta ăn năn hối cãi ra mặt. Điện thoại mỗi ngày gọi về vài chục cuộc ta chả buồn nghe. Tối tối ta leo lên giường nằm ôm con không cho cơ hội mà mở miệng... Ta giờ chả thiết gì.
Con gái uống kháng sinh mấy ngày chắc cũng đỡ đau tai nên có vẻ cũng ngủ được hơn chút. Vừa nãy sau khi nôn kiểu "vòi rồng" xối xả vào hết người mẹ, đập xuống đất bắn tung tóe lên tủ nẻo trong bếp thì giờ đang ho sù sụ. Lẽ ra là đỡ ho rồi chứ. Tự nhiên lại trỗi lên thế là thế nào nhỉ?! hay tại nôn ra quần, mẹ cởi quần em ra mà không mặc ngay quần khác cho em, chỉ quấn mỗi cái chăn yêu thích của em xuống chân nhỉ?? Mà ngồi ngay cạnh lò sưởi thì chắc cũng làm gì mà lạnh lắm đâu. Với lại vẫn đang kháng sinh mà, chả lẽ lại ốm tiếp đợt mới được?!
Bac sĩ bảo hàng ngày phải đưa Nhi đi dạo, tối thiểu nửa tiếng, ngoại trừ sốt qúa, còn không thì ốm cũng đi..Mẹ biết thế, mà mấy hôm nay mệt quá chả đưa em ra ngoài giời được. thiếu không khí trong lành thì em sẽ lâu khỏi hơn. Truớc giờ bất kể thế nào em ho em mệt mẹ đều đưa em đi dạo. Chỉ khác là nếu em khỏe thì thả em xuống chạy, còn em mệt thỉ chỉ để em ngồi trên xe thôi. Thế mà lần này chịu!

Hôm nay, hạ quyết tâm. Tí em ngủ dậy lại cho em vi vu tí cho đỡ bí bách.

Ảnh minh họa. Nhân vật trong ảnh chính là em bé được nhắc đến trong bài viết .))

Em đang lấy kem đánh răng..



Rất thích nghịch đồ trong bếp của mẹ..



Dienstag, 1. Dezember 2009

Nhi ốm..

Cả tối hôm nay bế cho Nhi ngủ, thế mà thi thoảng cơn ho lại làm em tỉnh. Kiểu này mà ở VN, đưa đến phòng khám TMH thì thế nào bs cũng hút ra cả lít đờm mũi trong họng... Mẹ là không lạ gì cái kiểu ấy, suốt 9 tháng mang thai em cứ ra ra vào vào cái phòng khám TMH ở Nguyễn Trường Tộ như cơm bữa.. chả hiểu nghén ngẩm em thế nào mà suốt 9 tháng chỉ há mồm ra để thở... Tắc mũi đúng 9 tháng. khổ ghê lắm. Đi xông mũi nhiều nên không lạ gì cái cảnh các mẹ bế ghì chặt em bé trong tay, bs chọc cái dây dài sâu tít vào trong mũi rồi máy nó hút ra cho ôi chao là lắm thứ linh tinh... Tội nghiệp bọn nhỏ khóc gào cứ gọi là thê thảm.. Chứng kiến cảnh ấy nên giờ mẹ kiên quyết cho em ở lại DD...nhưng rồi cũng nào có thoát được?!Em không biết xì, không biết khạc, nghe cứ lọc sọc trong họng đến bực cả mình mà không biết giúp em bằng cách nào... Lại nghĩ có khi ở VN như thế cũng có cái hay. Đau chút khó chịu chút nhưng đêm sẽ ngủ ngon...

Chưa lần nào em xọp như lần này. Chắc tại đợt này dồn dập mấy trận liên tiếp, chưa kịp hồi. Da mặt em hôm nay mẹ ngắm lúc bế em ngủ mà xót xa, nhăn nheo lại, đen xạm, nổi li ti các nốt... có lẽ do em uống thuốc nhiều quá..
Mẹ thấy bất an quá.
Em tọp đến mức cái bụng giờ mẹ có nhồi thế nào cũng vẫn lép kẹp. Không như mọi khi chỉ ăn tí thôi đã thấy tròn quay. Cái mông em cả tã cả bỉm mà phẳng lì... 2 mắt em trũng sâu hoắm xuống. Tóc tai bơ phờ rũ rượi..

Ốm đã đành. Trẻ con ốm cũng là chuyện thường. Nhưng lần này em ốm lâu quá. Sau 2 hôm sốt cao 39,9 độ, Thân nhiệt em giờ hàng ngày mẹ kiểm tra vẫn nhỉnh hơn 38 độ. Em quấy quá. Em thay đổi từ 1 em bé ngoan không bao giờ cần ru ngủ không bao giờ nhõng nhẽo thành ra thế này...Em xọp quá làm mẹ không biết nên làm thế nào. Mẹ không dám nghĩ mai sẽ ra sao...
Bất an thật sự.
Mong Trời Phật phù hộ. bà Ngoại phù hộ cho con Cún con bé bỏng sớm tai qua nạn khỏi....

Mang mấy cái ảnh hôm nay cho bầu không khí bớt ảm đạm nào...










Samstag, 28. November 2009

1. Advent 09

Dạo này cứ bận rộn chả có thời gian mà update blog.
Sang tháng thứ 2 đi nhà trẻ, tuần đầu tiên Nhi ngoan ơi là ngoan, đưa đến lớp là mếu mếu tí nhưng theo cô ngay. Được 1 tuần. 2 tuần tiếp theo lại khóc lóc xối xả. Đúng ra mẹ định sau chục ngày thì bắt đầu cho Nhi ngủ trưa lại trường. Nhưng khóc qúa mẹ lại cho về.Ở nhà cũng chả hiểu em khó chịu gì,em đau ở đâu mà tối đi ngủ chỉ say được khoảng tiếng đầu, sau là chồm dậy, nhất định đòi mẹ nằm xuống giường. Mà phải nằm rồi thò tay sang cho em nắm, chứ mà đứng em cũng không yên tâm, cứ lục đục lo mẹ sẽ "chuồn" mất nên thi thoảng lại chồm dậy nhòm....
Đâm ra mẹ cũng không có buổi tối. Cả ngày lo cho em ăn uống ngủ nghỉ tắm táp chơi bời. Tối đến có khi chưa xong việc đã phải leo lên giường nằm với em nên blog cũng cả lượn vào được. Có khi đi lượn được các nhà, đọc loáng thoáng qua rồi mà cũng chả commt. được.
Đã thế ông bô của em lại ốm. Ốm mất mấy ngày. Sốt ho đau người viêm họng... khiếp chưa. Triệu chứng cứ như cúm nhợn á. Đi khám thì bácsĩ phẩy tay bảo .. ngài chỉ được cái... lo con bò trắng răng, hè hè. Thế cũng đi tong mấy ngày. Chưa khỏi hẳn đã vi vu xuống Leipzig kiếm quà Việtnam, mua bán ít thứ linh tinh đèn đóm đệm mới cho Nhi... Về nhà, hôm sau phát Nhi ốm luôn, ho hắng, sổ mũi, kèm cả sốt. Sốt mất 2 ngày, sốt cao trên 39 độ. Lại tha em đi khám... 2 hôm nay không sốt nữa nhưng thân nhiệt vẫn ấm hơn bình thường.. Mẹ đoán 1 là em lây của con Cáo hâm đơ cu lơ nhà em, 2 là em lây chị Anja nhà bác Hà, vì đúng hôm xuống thì chị Anja cũng ốm y thế, ặc ặc. Khổ thân em quá, trận ho này chưa dứt hẳn đã ho tiếp trận khác. Người em gầy xọp lại, mắt trũng xuống ngơ ngác, mặt nhọn hoắc ra... hôm chat với các bác Vn ai cũng hốt hoảng vì trông em tọp quá. Tội em thật, em gầy nhom, lại thêm đi ngoài, tuần trước mang AA đi xét nghiệm bs nói có notavirus... Nhưng chắc em đã hết rồi, tuy mỗi ngày vẫn AA 3 lần, nhưng không lỏng, mà chỉ nát... túm lại mai lại mang AA của em đi xét nghiệm cho nó yên tâm vậy.
Tuần vừa rồi em đi học ngoan ơi là ngoan, trộm vía em. Đưa đến em chỉ khóc lấy lệ tí ti, rồi chơi ngoan, chơi cùng các bạn, giờ ăn cũng ngoan ngoãn ngồi vào bàn, chỉ có điều là ngồi... chơi thôi, lấy dĩa hất thức ăn ra bàn chứ tuyệt đối không bao giờ ăn bất cứ cái gì... Đã bảo em không bao giờ biết đói, không bao giờ biết khát mà!.. Đang ngoan thì đùng phát em ốm. Thế là nghỉ học. Mai ngày kia mẹ sẽ cho em ở nhà, nghỉ ngơi chơi lăng quăng với mẹ cho em bớt căng thẳng nhá.
Hôm nay advent đầu tiên. đến advent thứ 4 sẽ là Noel. Hôm qua mẹ đẩy em đi mua thông mua bóng về trang trí nhà cửa. Tối qua đã cắm xong rồi, hôm nay đốt nến thưởng thức. Địng không bày vẽ gì nhưng mà đi qua các cửa hàng hoa không thể kìm lòng được. Nhớ! Ngứa nghề! Thế là lại đi tha nào thông nào bóng nào nến về... thể hịn. hị hị. Mai lấy máy ảnh về rồi chụp. Máy ảnh cho mượn mất rồi.
Hôm nay mẹ cho Nhi lượn chợ Noel. Mẹ ăn nấm xào, Cáo uống Glühwein, Nhi gặm haribo. Mất 2 lần thả xu để gắp cho em bạn SpongeBob mà em thích. Cáo zu diên gắp trượt lần đầu tiên, mẹ ra tay phát ăn lun cho em quả ấy. Công nhận mẹ siệu thiệt, hí hí...
Mới ngày đầu họp chợ thôi. mai kia thế nào cũng phải lượn vài lần gặm hạt dẻ nóng, gặm táo bọc đường nữa. Nhưng phải lạnh hơn chút, tuyết rơi... thế mới sướng. Thế mới có không khí Noel chứ!


Tạm vài cái ảnh chụp hôm nay ké máy của Thắng hâm. 2 mẹ con cưỡi đu quay. Mẹ ngồi giữ Nhi mà chóng cả mặt. Dạo này yếu quá.







Sonntag, 25. Oktober 2009

Lại qua 1 tuần..

Dạo này thời tiết ẩm ương, tâm trạng mình cũng lên xuống bất thường.
Chị Anja về, nhà oẳnggg hẳn, vắng vẻ. Có chị thì bận bịu cơm nước hơn tí, nhưng bù lại mình cũng ăn uống đàng hoàng, giờ 1 thân 1 mình ở nhà, lại linh tinh bữa đực bữa cái. Nhà 3 cái máy vi tính, thế mà 2 cô cháu suốt ngày tranh nhau cái Laptop, vì tiện, đi đâu tha theo đó. Chị về Nhi cũng buồn hẳn, chả có ai chơi cùng. Có chị thì chị chăm lắm, Nhi ngủ thì thôi, hễ thức là chị có mặt liền... Lại chờ đến đợt nghỉ tiếp theo vậy!!
Hôm thứ 4 giỗ mẹ. Lần thứ 20. Thế mà mình quên mới tài. Lâu lắm rồi không hề có khái niệm về thời gian. Không xem lịch, âm cũng như dương... Lâu lắm không nghĩ xem sắp tới sẽ có ngay gì ngày gì cần phải nhớ.. Tệ thật. May sao đến chiều thì bàng hoàng nhận ra sự thật.. cuống cuồng lau chùi ban thờ, thay nước rồi đi mua hoa, quả về bày biện, khấn bái, xin khất mẹ sang ngày hôm sau mới cúng mặn... Thế đấy. Băn khoăn quá. Mọi năm vẫn làm đúng ngày, nhưng rồi rút ra một kết luận, rằng năm sau sẽ làm sớm hơn, để vào đúng ngày hôm ấy mẹ không phải vất vả bay đi bay lại vào Nam ra Bắc, rồi sang Đức hết ở Leipzig rồi đến Dresden... Thế mà năm nay mình quên mới chết. Thành ra lại làm muộn 1 ngày. Nhà mình mọi người vẫn nói "trẻ dôi ra, già rụt lại".. Thôi đành coi như mẹ mình vẫn trẻ. Mất ở tuổi 43 thì trẻ quá còn gì!!!
Từ tuần sau lại phải 1 mình lái xe đi đón con bé ở trường. Nhi ăn trưa ở lớp nên papa không đợi được cùng như trước. Không thể ngày nào cũng đi làm muộn được. Thiếu cả chị Anja. Tâm trạng mình thật trống trải. Không hiểu sao đi đón con 1 mình, khi đến nơi đã nghe tiếng nó khóc, đứng ngoài thêm 1 lúc nghe ngóng tình hình, chờ Nhi măm xong bữa mới thò mặt vào, vừa nhìn thấy mẹ là cái mồm đang khóc kia òa lên nức nở, cảm giác nặng nề mệt mỏi không tả được.
Dạo này không đi đâu. Chiều đến tranh thủ lúc có chồng ở nhà thì cơm nước cho 2 mẹ con, rồi nấu luôn cho cả bữa sáng ngày hôm sau con bé ăn trước khi đi học. Không thì lúc xẩm tối, khi chỉ còn 2 mẹ con ở nhà, con bé sẽ dính chặt vào mẹ, nhất định đòi mẹ bế, đòi ngồi cạnh mẹ, đòi mẹ ôm... Việc nhà còn ngổn ngang, mình ôm con lúc vui lúc cáu.. Thương con, thương cả mình...
Mấy hôm đi học, tầm 8h tối là cho con bé lên giường ngủ. Bé ngoan ngủ ngay. Sáng 8h hôm tự dậy hôm phải gọi. Rồi đi học... Nói ngắn gọn dễ hiểu hơn là đi.. khóc. Khóc mệt nên trưa đón về mẹ cũng vội vội vàng vàng cho đi ngủ ngay.. Cả ngày, nói chung lúc nào mẹ cũng vội..

Ảnh hôm nay đi thay đổi không khí...



















Freitag, 16. Oktober 2009

Nhật kí của mẹ.

Ngày 12 tháng 10 năm 09...
Thứ 2 đầu tuần, đưa con đến lớp là mẹ phải tạm biệt con ngay rồi đi ra ngoài. Rời tay mẹ là con khóc ngay, nức nở, tức tưởi. Đi học 2 tiếng con khóc bằng đủ 2 tiếng, không thiếu phút nào. Mẹ ngồi ngoài nghe con khóc mà đau lòng, nhưng không dám vào. Các cô cũng nhất quyết không cho con ra với mẹ như tuần trước... Mẹ xót quá, đi ra đi vào, ghé tai vào cửa, nhìn trộm qua lỗ khóa... thấy con vẫn gào thảm thiết... Cô và các bạn cố sức lúc hát lúc múa lúc đánh trống thổi kèn... Nhi vẫn kệ, việc Nhi khóc Nhi vẫn khóc...
2 tiếng sau cô đưa ra cho mẹ, mắt sưng húp, lạc cả giọng, khàn khàn...
Ngồi trên xe về Nhi héo như tàu lá úa. Ngồi nghẹo đầu vào ghế, không nhúc nhích, không nói, không cười..
Tối ngủ cứ ậm ạch, ngủ không ngon giấc, tỉnh từ lúc 3h mãi 5h hơn mới thực sự chìm vào giấc ngủ...


Ngày 13 tháng 10 năm 09...
Ngày tiếp theo, cả nhà phải dậy sớm hơn thường lệ. Ông bà Nhi bay chuyến 9h sáng sang Frankfurt rồi về VN. 7h gọi Nhi dậy, lay lắc các kiểu Nhi vẫn ngáy khò khò, vật bên nọ bên kia nàng ấy chỉ trở mình rồi lại ngủ tiếp. Thương quá. Nhưng cũng phải cố thôi. Papa đưa ra uống sữa, Nhi khóc èo èo, Cáo cáu quá, Cáo sợ muộn giờ tiễn ông bà ngoài sân bay nên la mắng quát hét các kiểu, Nhi càng khóc tợn... Nhi sợ. Mẹ đoán Nhi biết uống sữa xong sẽ phải đi học nên Nhi khóc...
9 giờ hơn về tới nhà trẻ.. Nhi bám chặt lấy mẹ, nhất quyết không buông tay ra, cô bảo mẹ cứ ra bên ngoài nên mẹ đành đoạn tuyệt rồi chạy ra ngoài... Chắc ai cũng sẽ hiểu em khóc thế nào, vừa mất ngủ, vừa thiếu ngủ, vừa mệt, vừa hờn, vừa khan tiếng... tất cả cộng lại. Mắt em đờ ra.. thương em quá.
Chả khác gì đưa em đi tra tấn, chả mang lại kết quả tốt đẹp gì.. Mẹ thật đau lòng. Đau lòng lắm...
Trên đường về Nhi ngồi mềm nhũn, gần đến nhà thì ngủ gật. Đúng ngày Cáo nghỉ nên cho Nhi nằm chợp mắt hơn nửa tiếng mới lên nhà măm măm.. Lại qua 1 ngày tra tấn...
Mẹ nói với Cáo từ mai cho Nhi ở nhà, ở nhà với mẹ, 1 năm nữa mới đi học...


Ngày 14 tháng 10 năm 09...
Đưa con đến trường.
Mẹ vào 1 mình, ngồi cùng con mấy phút. 1 tay túm áo, 1 tay con túm thật chặt tay mẹ. mẹ dắt đi đâu con cũng không nghe, hoặc nghe thì nhèo nhẹo tóm cả mẹ đi cùng. rồi khóc... hễ mẹ đứng lên là lại nức nở chỉ lấy chỉ để bắt mẹ ngồi xuống ghế... Một lúc sau tình hình vẫn không khá lên gì nên cô giáo bắt mẹ tạm biệt con rồi quay ra ngoài... Bất đắc dĩ mẹ đành bỏ con lại...
Ra ngoài 1 lúc thì không nghe thấy tiếng con khóc thảm thiết như mấy ngày trước... mẹ mừng thầm trong bụng, chờ 1 lúc không thấy gì thì ba mẹ kéo nhau đi Gorbitz Center
Đến giờ quay lại đón thì hỡi ôi hóa ra con gái chỉ ngưng khóc mươi phút đầu, còn lại 1 tiếng 45 phút sau con lại gào khản cả cổ...
Mẹ nói với Cáo từ mai nhất quyết cho Nhi ở nhà với mẹ, chả học hành gì nữa. Ở nhà đến khi nào Schulanfang thì đi học lớp 1 luôn..


Ngày 15 tháng 10 năm 09...
Sáng sớm. Tuyết bay ngập trời. Năm nay rét sớm quá. Mới giữa tháng 10 mà đã 0 độ, rồi mưa, rồi tuyết... Mẹ bật dậy sớm hơn thường ngày.. là để đưa Nhi đi khám. Đêm qua Nhi ho khằn khặt như 1 bà già hút thuốc lào. Ho khan. Mấy hôm trước thi thoảng buổi đêm cũng ho, nhưng chỉ 1 vài cơn. Đêm qua thì ho cả đêm. Ho dã man, cứ khù khụ khù khụ. Mẹ xót Nhi quá. Mẹ không ngủ được. Mỗi lần Nhi ho mẹ lại chồm dậy... Mẹ thương Nhi!
Sớm ra đội mưa đội tuyết, ba mẹ đưa Nhi đi khám. Khổ đời. Bác sĩ nghỉ Urlaub. Lại đành quay về bà bác sĩ cũ, biết ngay là lại cho con bé kháng sinh mà, mẹ cố nghĩ ra đủ kế để xin cho Nhi loại thuốc mà mọi khi Nhi vẫn uống...
Đến trường, hôm nay mẹ rút kinh nghiệm chào tạm biệt Nhi từ gaderobe, Cáo đưa Nhi vào lớp... Mẹ thập thò bên ngoài nghe ngóng tình hình 1 lúc rồi đi loanh quanh mua bán mấy thứ linh tinh..
Hôm nay Nhi vẫn khóc. Cô giáo bảo đã khá hơn 1 tí, đi học tiếng rưỡi thì chỉ khóc 1 tiếng chứ không khóc đủ giờ như mọi ngày. Thương nhất là mỗi lúc trên đường về Nhi cứ ủ rũ mệt mỏi không còn tí hơi sức, rồi ngủ gật. Hôm nay quay qua quay lại mới cỡ 10 giây mà đã thấy Nhi ngủ, mẹ vội làm trò đánh thức để Nhi lên nhà ăn uống đầy đủ rồi mới ngủ thì Nhi cáu gắt hét ầm dãy đành đạch làm mẹ không tài nào đỡ nỗi nữa..

Dạo này mẹ bận quá. Hết ông bà về rồi Nhi đi học. Giờ nhà có thêm chị Anja. Cứ cơm nước dọm dẹp giặt giũ ngoảnh đi ngoảnh lại đã hết ngày.. Nhi thì cả ngày ngoài 2 tiếng buổi trưa không ngủ thêm giấc nào nên mẹ cũng mệt. Nhi bám mẹ dền dện. Từ 2h đến 9h đủ các thứ việc trông nom ăn uống tắm rửa bỉm tã làm mẹ bã hết cả người... Vì muốn tập cho Nhi quen giờ nhà trẻ mà đành chịu thế.. Bắt đầu tối nay 8h20 mẹ đã cho Nhi ngủ, trộm viá con gái ngủ ngay. Nhưng giờ thì ho khù khụ rồi, ho tới không ngủ đưọc, cố ho mà hông biết để làm gì, ho không ra được gì.. thà cứ long được đờm thì cũng đỡ mệt, đằng này.... Mẹ đau lòng quá đi mất con gái ơi!
Kiểu này chắc con bị viêm phế quản mãn tính rồi. Thi thoảng lại bị thế này có khổ không!
Mai vẫn đến lớp.
Mẹ nói cho Nhi ở nhà. Cáo thì nhất quyết không chịu. Mẹ thì nói cứng thế thôi nhưng trong lòng vẫn nghĩ thôi con gái cố lên, đằng nào cũng sẽ có lần đầu... rồi lần đầu tiên đi học con cũng sẽ khóc... Còn Cáo. Cáo thì nói cứng bắt Nhi đi học thế thôi, chứ nếu mẹ thêm vài câu nữa thì sẽ mềm nhũn như con chi chi ngay, vì trong lòng xót con gái lắm...

Sonntag, 11. Oktober 2009

Tổng kết 1 tuần đi học...

Mấy ngày đầu mẹ ngồi cùng từ đầu đến cuối, Nhi nhắng nhít chạy lăng quăng, gom hàng, té ra dúi vào tay mẹ, rồi sang kể lể với Cáo, rồi lại lăng quăng...
Vài hôm sau mẹ đưa vào lớp, nói dăm ba câu rồi hôm tạm biệt.. Mẹ rút sang phòng ngoài ngồi chờ... Ngày đầu tiên Nhi chơi khoảng nửa tiếng thì mẹ ngồi ngoài bắt đầu nghe tiếng Nhi khóc.. Chắc các cô dỗ nên 1 lúc lại nín, lại dỗ, lại nín...
Ngày thứ 2 tệ hơn ngày đầu, mẹ mới ra ngoài chừng 10 phút đã thấy Nhi khóc, mãi mới thấy ngưng ngưng 1 lúc, rồi lại khóc... Cô phải bế ra cho mẹ... Ra sân chơi em cũng đòi mẹ phải ra chơi cùng mới yên tâm...
Ngày thứ 3 thì lớp Nhi đi vào rừng, nhặt lá vàng, nhặt Kastanien (hạt dẻ). Ba mẹ đi chợ rồi căn giờ đến đón. Đến nơi vừa lúc Nhi về. Đang sụt sịt, thấy papa là òa lên nức nở. Thương ghê cơ.
Con đi học cả tuần rồi, nói chung vẫn chưa quen được gì cả. Trước giờ mẹ cứ nghĩ Nhi của mẹ ngoan, giỏi.. Giờ đưa Nhi đến lớp mới thấy sự thật là Nhi... hư dã man. Cô nói không hiểu đã đành, mẹ nói gì cũng không nghe, nói ngồi thì đứng lên chạy đi chơi, nói đứng thì đi, nói đi thì nằm lăn ra ăn vạ... Phải nói Nhi bướng kinh khủng. Thật không hổ danh 2 cái xoáy trên đầu! Bữa ăn giữa giờ, các bạn Nhi, đứa bé hơn tí ti, đứa bằng, đứa hơn vài tháng.. chúng nó ăn ngoan ơi là ngoan, xin thêm chuối thêm lê...bê cốc nước lên uống ngon lành rồi mang đi cất... Con nhà mình thì chả ăn gì, chẳng thích ăn gì, nước thì bê lên hôm cố tình đổ cả cốc vào yếm, hôm đổ vào người... Đã bảo con mình là đứa không bao giờ biết khát, không bao giờ biết đói mà!
Tuần vừa rồi mới chỉ đi học 2 tiếng, chắc tuần sau mới tăng thêm chút là ở lại ăn bữa trưa. Mẹ hồi hộp ghê. Đoán chắc là Nhi sẽ nhịn đói, vì có phải cháo đâu mà mẹ nhồi được cho, mà có chịu nhai đâu mà biết ăn đồ giống các bạn?! Các cô thì động viên mẹ cứ yên tâm, nó nhìn các bạn nó sẽ làm theo... mẹ thì thấy Nhi nhìn các bạn thì có nhìn... nhưng nhìn thôi, chứ Nhi... khinh không thèm bắt chước..ak ak
Mai cuối tuần. Nốt. Đầu tuần lại công cuộc đi học. Tuần sau ông bà Nhi về rồi, mẹ sẽ cho Nhi đi ngủ sớm hơn. 8 rưỡi nhé! Hiện giờ 9h đi ngủ, 2 hôm cuối tuần thì 9h30. Nhưng mẹ thấy Nhi có vẻ mệt. Nhi muốn đi ngủ sớm hơn, cho chơi vẫn chơi, mà cho ngủ thì cũng ngủ. Con gái tôi được cái dễ tính.. Có điều ông bà chỉ còn vài ngày ở đây nữa thôi. Thôi cố vậy. Bé ngoan của mẹ cố gắng nhé!
Mà mả cha cái thằng Thành phố. Hội hè gì mà suốt ngày đốt pháo đốt phiếc. Đêm hôm nó cứ nhè tầm 10h nó đốt đì đà đì đùng, chắc đốt ngoài bờ sông Elbe hay Frauenkirche gì đó... thế mà nhà mình nghe cứ rõ mồn một, cửa sổ phòng ngủ thì mở.. khổ con gái mẹ hôm nào cũng giật mình khóc hị hị... Bu chúng nó chứ!

Mai chị Anja anh Dennis nghỉ thu, sẽ đến chơi với Nhi vài ngày... he he. Mẹ thích lắm!

Samstag, 19. September 2009

Tuổi rưỡi.

Hôm nay con gái mình tròn 1 tuổi rưỡi.
Cứ mỗi khi kỉ niệm tròn tháng là xảy ra chuyện, lần thì bị thớt rơi vào đầu, lần ngã từ trên giường xuống đất... lần này thì... ốm!
Hôm qua hâm hấp mền mệt. Mẹ nghĩ là do Nhi thiếu ngủ. Về cho ngủ sớm, sáng dậy uống sữa xong cũng ngủ tiếp tới gần 12h trưa mới chịu dậy ăn. Ngủ dậy, má đỏ hồng, chạy loanh quanh, người mát rượi.. Thế mà xẩm chiều lại có triệu chứng sốt, rồi sốt cao. Mẹ phải lau người, trườm khăn, đút thuốc, lúc sau mới hạ.
Nhi ăn uống thì vớ vỉn từ hơn tuần nay rồi. Mọc răng mà. Eo ơi hôm nay nhìn mấy cái răng hàm của ẻm cứ như là mưng mủ lên á. Béo nhé, trắng trắng đục đục kiểu gì á. KHổ thân chắc ẻm đau lắm nên cứ chọc tay vào mồm, ngoáy ngoáy sờ sờ suốt, nước dãi cũng theo ra cả lít. Hôm nay ẻm ăn uống cũng vớ vỉn thế, lắc đầu quầy quậy, thấy mẹ cầm cái thìa lên là đã lắc rồi, rồi lấy tay giữ tay mẹ lại không cho mẹ hoạt động.. Mà ẻm mệt. Mệt thự sự. Mọi khi con sốt hay ốm ho gì thì vẫn chơi, vẫn nghịch như giặc. Hôm nay khác hẳn, ẻm chỉ ngồi im, hay đòi ngồi lên lòng mẹ. Cũng không quấy, chỉ muốn nắm tay mẹ, hay ngồi cạnh ngả đầu vào lòng mẹ thôi. Thương em thế. Mà cũng lạ. Sáng chiều chả sao, xâm xẩm tối em ấy mới sốt. Có khi em bị sốt viêm họng, vì thấy nước dãi chảy dầm dề ướt hết cổ áo mà chả buồn nuốt, chắc đau họng nên không buồn nuốt??? Hay là sốt dịch, vì thời gian gần đây thấy bao nhiêu người kêu ốm, cả người lớn trẻ con??? hay ẻm sốt mọc răng???
Định đưa em đi khám thì hôm nay lại cuối tuần rồi.
Nghĩ mà buồn. Hồi ẻm bé, mẹ cứ tự hào là trong vòng 1 tuổi con chỉ ốm đúng 1 lần, mà lỗi do thời tiết Việtnam nồm ẩm lung tung... Thế mà mấy tháng gần đây con hay ốm thế, đếm ra từ ngày chuyển về nhà mới hồi tháng 4 tới giờ em ốm lần này lấn thứ 4 rồi. Đợt trước thì 3 lần viêm phế quản liền nhau, cứ vừa hết ít lâu lại bị lại, có lần còn uống kháng sinh của bà bác sĩ dở hơi cho không hết, vẫn ốm dai dẳng tới khi mẹ hết kiên nhẫn chờ, mang con sang bác sĩ mới lấy thuốc mới con mới hết bệnh. Mà phải lạnh rét gì thì còn bảo tại mẹ không giữ ấm cho em, đằng này tuyền những hôm 30 độ con lăn ra viêm phế quản là thế nào nhỉ??? Chả thể hiểu nổi!!! Mấy hôm nay chưa rét mẹ đã lôi nào áo dạ nào khăn len ra chủ điểm mùa đông cho em rồi, thì em lăn ra sốt. Thế là thế nào??? Thật, Hiểu chết liền!
Ừ, nhưng mà chuyển mùa thế này. To đùng ngã ngửa như Cáo của em mà còn kêu ốm kêu mệt nữa là trẻ con, nhỉ!
Mấy hôm nay thỉ con tọp đi là cái chắc rồi. Từ hôm con lười ăn vì đau răng tới giờ mẹ đã áng chừng thế nào em cũng héo đi chút chút mà. Nay lại còn sốt nữa.
Tối sau viên thuốc hạ sốt thì em mát dần, uống sữa xong 10 rưỡi mới lên giường đi ngủ. Ngủ muộn là lỗi tại mẹ. Hôm nay đúng ngày ông bà đến chơi, định bụng như mọi lần là trưa đến, ăn uống nghỉ trưa đợi Nhi ngủ dậy rồi chơi với Nhi, xong chiều cả nhà sẽ cùng nhau lượn... thì chiều ẻm lại sốt. Ông bà thay đổi kế hoạch ở nhà với em, nên tối mẹ xúc cho em ăn xong, quay qua cơm nước rửa ráy dọn dẹp xong, nhìn đồng hồ thì đã 22h10 phút. A men, cuống cuồng đi pha sữa cho em rồi thay tã cho em đi ngủ. Khổ thân, người đã mệt rồi lại còn bị đi ngủ muộn..
1 tuổi rưỡi, nghe có vẻ cũng lơn lớn rồi nhỉ. Em ngoan, em hiểu hết tất cả những điều người lớn nói với em, bảo em làm gì em sẽ làm đúng thế, hỏi tác dụng của những đồ đạc xung quanh em em sẽ biết tả chính xác nó để làm gì... mỗi tội em vẫn chưa biết nói. Khả năng ngôn ngữ của em bây giờ mới chỉ dừng ở đoạn "bứm" (con bướm), "triii chít" (đoạn hát Quả gì mà gai chi chít), "cá" (con gì cũng gọi là cá, kể cả trâu chó mèo chuột vân vân), rồi ông, bà, papa, mama, mam mam... Hỏi ẻm có yêu mẹ không là ẻm "cóóóóóóóóóóóó", cái này thì nói được từ lâu rồi, mới đây thì thêm được "nhề" mỗi khi mẹ hỏi có yêu mẹ nhiều không.....
Nói chung em ngoan, trộm vía em, em học hỏi bắt chước phải nói thuộc dạng siêu nhanh... Nhưng cũng không có gì gọi là vượt bậc trong tháng vừa rồi.
Về cân nặng chắc em chỉ còn khoảng 11,5kg, cao thì khoảng 83cm như chỉ số của bạn Vịt đợt trước đi khám vì 2 bạn ấy same same nhau, lúc thấy đứa này cao hơn tí, lúc lại thấy đứa kia... vì rằng thì mà là do dáng đứng của chúng nó lúc thẳng lúc khuỳnh vân vân và vân vân...
Mai thứ 7 rồi... Hồi trước ở nhà chuyên có câu "thứ 7 máu chảy về t(r)im" ha ha... moment này thì có khi phải đổi thành "thứ 7 máu chảy về Centrum Galerie".. Con gái ơi đêm nay ngủ ngoan, mai hết sốt sạch sành sanh nhá cho mẹ điên đầu tự hỏi chả hiểu rốt cuộc con gái sốt vì cớ gì luôn đi... Với lại hết sốt đi để chủ nhật còn đến chơi với bác Hà với anh Dennis với chị Anja nữa. Mẹ lên kế hoạch rồi mà. Papa báo nghỉ rồi mà con gái ơi.. Con ngoan Cố lênnnnnnnn!!!!!!!!!



Freitag, 11. September 2009

Lãi!

Thứ 6, chả có gì đặc biệt. Tối nay có lịch cắt tóc. lại tún tiền!
Hôm qua 2 mẹ con đẩy nhau đi sắm được 1 đôi giày cao cổ hạ giá từ 150 còn có 50 oi, 1 em thắt lưng Dolce Gabbana 250 hạ còn có 100.. Mua áo ngủ tất tiếc cho Nhi ở HM thì được lãi cái áo ngủ 15 oi không mất tiền, chắc cô bán hàng tháo hết 1 loạt chíp ra, để bấm máy 1 thể, nhưng lúc lướt máy bấm thế nào mừ lại sót em áo ngủ ấy... he he he thế là vị chi hôm qua mẹ con nhà Nhi đã lời được của nhà nước Đức hàng mấy trăm oi rô. Sung sướng zô cùng!
Bạn Nhi thì 2 hôm nay đêm nào cũng dậy 2 tiếng, đòi nắm tay, mà phải là tay mẹ cơ, nàng sờ tay pa pa chắc to hơn zu diên hơn nên nàng không thích (!?).Trưa cũng ngủ rõ ít, có hôm chỉ tiếng đồng hồ. Không thích ngủ chỉ thích đi chơi. Cứ chiều chiều tắm rửa thay quần áo cho nàng, rồi ba mẹ chuẩn bị sắp xếp đồ ăn thức uống mang đi là nàng ríu ríu cuống quýt cả lên, cứ đi ra đi vào bám sát từng bước như sợ mẹ trốn đi 1 mình không cho nàng theo với.. Ra đường thì chạy rầm rầm không biết mệt, vào quán thì cứ nhè bác LA mà theo đòi bế, nhất quyết không theo ai khác, ba mẹ bấy giờ cũng bằng cái đinh rỉ!... ha ha mẹ càng nhàn, coi như cứ buổi chiều là dí được cho người khác, mẹ ăn chơi nghỉ ngơi shopping... ngó hè hè
Trời bắt đầu mát dần rồi. Không như Thu VN, giờ này năm ngoái năm kia là cả nhà vẫn đang ăn chơi nhảy múa ở hànội, nhưng vẫn nóng ngột ngạt ấy. Năm nay thì khác hơn, vì Nhi năm nay cũng lớn hơn hẳn, gì thì gì có Nhi mẹ hơi bận rộn 1 chút nhưng vui cửa vui nhà, nhất là giờ Nhi quấn quít mẹ, Nhi ôm ấp âu yếm mẹ, đi shopping lê la khắp chốn với mẹ, rồi tư vấn cho mẹ mặc cái này đẹp cái kia xấu (cái này đang mơ, sắp thành thật rùi)... ôi con gái, hay đẻ thêm mấy đứa con gái nữa nhể!?
Nhi hôm qua đã múa thêm được bài "Em mơ gặp bác Hồ", cái tay vuốt vuốt má vuốt vuốt tóc đoạn Râu bác dài tóc bác bạc phơ, rồi ngoáy ngoáy đoạn vui bên bác là em múa hát... đến là yêu, ông bà nội Nhi thích lắm cứ đuổi theo Nhi...cười suốt.
Anh Nhi rủ đi bơi, nhưng mát mát thế này mẹ chả máu lắm. đang chuyển mùa đi windows shopping là sướng nhứt, bơi lội gì tầm này. Mai kia làm cuốc đi Tiệp lùng hàng hạ giá cái nhỉ!! hà hà hà
Thôi, lại ảnh nhá. Ảnh hôm qua. Dạo này chăm mang máy ảnh theo là vì có ông bà Nhi ở đây, đi chơi cứ phải mang theo để ghi hình cho ông bà mang về nhàm kỉ nhiệm đớ!








Mittwoch, 9. September 2009

090909. Ngày đẹp!

Ngày đẹp. Hôm qua nghĩ bụng mình sẽ làm 1 việc gì đấy, sáng tác 1 bài thơ, viết 1 mẩu truyện chẳng hạn...))) hoặc ít ra là cố gắng dậy sớm để 9h 9phút 9s ngày 9 tháng 9 năm 09 có thể nhàn rỗi viết blog... nhưng hỡi ôi cả đêm bé ngủ mê gì mà thỉnh thoảng lại ngồi dậy khóc nức nở, mẹ lại phải chồm dậy vỗ về, rồi cũng ngủ lại ngay nhưng mẹ thì mệt.. kết quả là 9h20 mới bò ra khỏi giường, Cáo đã cho nàng uống sữa xong, tăng tiếp theo là mẹ tiếp quản cho nàng thay đồ oánh răng rửa mặt đi chợ nấu nướng dọn dẹp chuẩn bị ăn trưa... Thôi thì để dành đến 9h 9p 9s ngày 9 tháng 9 năm 99 viết vậy cho nó đẹp hẳn vậy!
Dạo này không có gì mới mẻ. 2 cái lỗ tai của nàng trộm vía bình an vô sự, không sưng đỏ gì, mẹ vẫn đều đặn ngày 3 lần sát trùng và xoay cho nàng. mấy hôm nay 2 mẹ con đã túc tắc đi sắm sửa quần áo giày dép mùa đông cho nàng. Qua Cáo nghỉ thì sắm sanh thêm ít quần áo để nàng chuẩn bị đi nhà trẻ. Còn hơn 3 tuần nữa. Úi cứ nghĩ tới là lòng lại có gì đó rộn ràng lên, cảm giác cứ như "ngày đầu tiên đi học" á. Vui buồn lo lắng lẫn lộn, nhưng rõ nét nhất là cảm giác thương nàng vô cùng, lo lắng bao nhiêu điều...
Thời tiết thất thường. Lúc nắng lúc lạnh. Không khéo lại ốm. Mà nàng qua giờ nghe thấy húng hắng ho ho đấy. Mai mà vẫn ho thì uống thuốc nhá!

Thôi không lảm nhảm nữa. Chủ yếu là ngày đẹp thì đặt 1 cục gạch vào đây thôi.
À Nhi mà đi học thì đúng 1 tuổi rưỡi cộng 2 tuần. Đúng như dự tính của mẹ lúc mới đẻ nàng. Nhưng sao giờ cứ phải suy nghĩ nhiều thế nhỉ!?


Ảnh hôm qua chụp trước cửa nhà.



Freitag, 4. September 2009

Tai đeo khuyên!

Trời hôm nay gió máy đì đùng, ba mẹ đưa Nhi đi bấm lỗ tai.
Nhi ngồi trên lòng Cáo, 888 với cô bán hàng, nghịch cái dây trun buộc tóc, rồi tò mò theo dõi các cô thao tác nào sát trùng, nào gắn "đạn" vào súng, nào chấm bút.... Đến khi các cô lôi 2 khẩu súng ra, sáng choang, lạnh toát.. mẹ vã mồ hôi hột, tim oánh trống trong lồng ngực... Nhìn Cáo. ôi thôi, Cáo mặt dúm lại như cái rẻ rách, xanh lè như tàu lá chuối, chân tay bủn rủn muốn... khóc, sống lưng gai cuộn từng chập... Cáo rên rỉ.. Cáo sợ.. ha ha.. Cáo vốn dĩ vẫn nhát như con thỏ đế, Đi bơi đố có bao giờ dám trược cái ống trượt nước cuồn cuộn, achterbahn hay đu quay cảm giác mạnh thì cả đời không bao giờ dám trèo lên nhé...)))
Còn Nhi ư, chắc Nhi cũng căng thẳng. Khi các cô đưa súng vào tai, mẹ bên ngoài phải làm trò cho Nhi tập trung vào mẹ... tạch.. tạch.. Con bé khóc ré lên, nước mắt xối xả như mưa mùa hè... Thì đã xong rồi. Có 2 em khuyên xinh xinh gắn hờ hững trên tai. Nhi khóc cỡ 2 phút, rồiì nín. Đến khi các cô mang chai thuốc sát trùng ra đổ vào tai thì nàng hị hị ngọ nguậy không cho các cô thao tác. Đến lượt mẹ đành mặc Nhi khóc ghì chặt Nhi lại.. 1 lóang là xong! Sau 2 cái phút khóc thế tuyệt nhiên không hề thấy nàng có cảm giác đau đớn khó chịu gì cả, lại cười tít như Liên Xô.
Tối, chắc thấy tự nhiên có cái gì đó là lạ trên tai, nàng ấy thỉnh thoảng lại lấy tay thò lên khu vực lân cận sờ sờ mó mó... Dọa sờ lên là au à đấy mà nó cũng khong sợ, mà chả biết có đau không, nhưng chắc nó sờ lên được thế thì cũng chả đau nữa, vì đau thì đố bảo dám đụng vào?!
Đeo tạm em này, vì đôi khuyên có 2 viên kim cương tí hon mẹ mua cho nàng người ta không dùng để bắn vào được, hẹn 6 tuần sau mới diện nhá!



Mittwoch, 2. September 2009

Mùng 1 tháng 9 năm Trâu

Ngày nóng cuối cùng trong tuần, mà có khi là cuối cùng trong năm cũng không chừng(!?) ba mẹ lại tha Nhi đi bơi. Lần này có cả ông bà lội của Nhi. Có ông bà thì ba mẹ rảnh rỗi hơn, mang nhau ra bơi thi chán rồi nằm ngửa cho lổi lềnh phềnh trên mặt nước... Bơi chán chê rồi tha lôi nhau đi trung tâm, đi mua đồ ăn thức uống rồi lại về nhà bác Lananh xơi cơm cúng Rằm tháng 7.
Nói đến Rằm, ngày Xá tội vong nhân, ngày lễ Vu Lan báo hiếu duy nhất của năm.. định không cúng mặn nhưng vì nó mang thêm hàm nghĩa báo hiếu nên nghĩ đến mẹ, thôi thì ngoài hoa quả bánh trái vàng mã có thêm ít xôi ít giò... gọi là thành tâm!
Nàng kia dạo này chat chit với mọi người ở VN, ai cũng khen trộm vía nàng bụ bẫm nhanh nhẹn hơn. Vì nàng làm đủ trò mà, bảo hát nàng hát ngay là lá la, hỏi Nhi tát mẹ thì mẹ au à mẹ khóc thế nào thì nàng "hu hu hu" ngay, hỏi "có yêu mẹ không?" là nàng "cooooóóóóóó.." dài thoòng cái giọng ra, bảo nhảy là nàng giật tới tấp chân tay dậm liên hồi, bảo gọi bác đi là nàng "báááááccccc", gọi Tí đi thì nàng sẽ "Thíííí....".. ôi đủ thứ trò yêu ơi là yêu... mà nàng nói gì cũng phải dài cái giọng ra, lại còn lên giọng xuống giọng rất ư là "điêu" nên ai cũng mê tít..
Chơi thì giờ nàng cũng tự biết khám phá đồ chơi 1 cách khoa học hơn, tận dụng triệt để mấy con gấu, buppe để ôm ấp hít hà hôn hít, BMW Z4 đợt trước vứt gara chỏng trơ có khi cả tuần mới trèo lên nhún nhún vài cái... giờ thì ngày nào nàng cũng tự động vào phòng trèo lên xe, không quên xách theo em buppe lên ngồi cùng rồi lượn qua cái gương, đoạn này quan trọng, lượn qua cái gương tuyệt đối không quên dừng lại, liếc vào ngắm ngía chút rồi mới thẳng tiến tiếp ha ha ha. Đọc đoạn này thế nào cũng có vài bác kêu là "điệu giống mẹ" cho xem, nhưng khổ, oan đấy. Mẹ Nhi hồi bé thì hơi hơi tí thôi, giờ có nhớn có khôn rồi tự xét thấy không hề điêu nặng chút nào cơ chứ lị..d.
Phải nói mừng nhất là Nhi đã có triệu chứng sắp biết nói trôi chảy. Những âm tiết nào kép. hoặc dài mẹ bảo em nói thì em không nói đúng theo, nhưng cái âm điệu thì cũng uốn éo y xì phoọc. Nhưng nói sắp là sắp thế thôi, chứ cũng xác định phải vài tháng nữa ấy. Ôi thôi thế là cũng mừng rùi!
Tâm trạng mẹ Nhi dạo này phải nói rất ư là phơi phới ấy. Nhàn rỗi, thảnh thơi. chả lo lắng gì...Cáo lại mới tậu cho em Iphone 3G để thay cái em Prada cũ từ 2 năm trước, tậu thêm cho cả 1 em Mac Mini be bé xinh xinh gắn thẳng vào cái LCD.. Mình thì sắm sanh được 1 em giày mới, 1 bộ váy áo mới hà hà hà, hôm kia đi đầy tháng bé Anh Thư đã diện rồi.. Ôi sao cuộc sống tươi đẹp thế!!! (cứ khen cuộc sống tươi đẹp được ngày nào thì phải khen ngay, không nay mai mua nắng thất thường là lại buồin lại chán lại sầu não ngay ấy mà!!!)
Ảnh hôm nay từ lúc chuẩn bị ra khỏi nhà đến lúc xếp hàng chờ mua vé vào bơi rồi đến tựn khi bơi xong nằm phè phỡn nhá! À mà quên, hôm nay trịnh trọng báo tử cho em bóng, màu đỏ, món quà em nhận được của bác Hằng, mà hôm bay sang phải huy động cả giám đốc hải quan ra xin cho em được mang theo lên máy bay (chắc vì sợ áp suất trên cao làm nổ tung máy bay!??)... Rồi sau gần năm trời gắn bó ôm ấp hít hà... hôm nay, ngày mùng 1 tháng 9 năm gì gì Sửu, em bóng ấy đã ra đi vĩnh viễn do bị ...thằng chó nào nó ăn trộm, hoặc là nhặt được ở cửa hồ bơi mà không thèm trả cho Nhi ở ?! Mk. Nhi thì chả nhớ gì, chả biết gì, mà mẹ Nhi cứ bần thần cả buổi chiều.. nghĩ tiếc nghĩ thương con gái bị mất món đồ chơi nó thích nhất, rồi thì là của 1 đồng công 1 nén... Cáo thì bảo là "đáng đời Nhi, đồ chơi mà không biết giữ thì mất ráng chịu"... Ôi đúng là Cáo thần kinh linh tinh, mẹ nó già từng này tuổi còn để mất đồ như điên nữa là nó hà hà hà
..

Nhi đòi mang cả em gấu to tổ bố này đi bơi thì bố ai mà chiều được..


Em bóng màu đỏ lấp ló trong góc kia kìa, hic hic em ấy đã ra đi rồi...





Lần này nàng chuyên bơi ở bể của người nhớn nhá!



Nằm vừa thư giãn vừa... ngoáy mũi ặc ặc...

Mittwoch, 26. August 2009

Biểu đồ tăng trưởng của Nhi

Rating:★★★★★
Category:Other
Hậu quả của việc đi "luyện giọng" ở nhà trẻ!





Montag, 24. August 2009

Bơi lội tung tăng nào!

Chủ nhật. Nhà Nhi với nhà Emy đi bơi.
Emy mới đi bơi lần đầu, hơi khóc lóc sợ hãi tí, lúc sau là quen, hoan hô vỗ tay ấm ĩ cả cái bể bơi sân vận động nhà người ta lên.
Nhi thì lâu lắm mới được đi bơi lại. Bước chân vào có vẻ rụt rè e thẹn. Chưa đầy 2 phút sau đã lao phăm phăm trong hồ bơi, vừa đi vừa đập nước, té tung tóe lên mặt mình và hàng xóm láng giềng xung quanh. Cho tắm 15, 20 phút đầu xong mẹ xách cổ lên bờ, quấn khăn cho đỡ lạnh kẻo ngâm nước lâu quá.. Nàng dẫy dụa nhẽo cả người ra giơ 2 tay lên giời đòi tụt xuống.. Cáo phải hỗ trợ tóm lấy cái đít béo của nàng chứ không thì tụt thật, nước trơn tuồn tuột mà...
Lên bờ mẹ nhồi cho 1 hộp pudding 1 quả chuối rồi lại thả cho xuống nước... Khỏi phải tả nàng ấy thế nào nhé, nàng ấy tung tăng lượn, hẩy tay Cáo ra để được đi 1 mình... hậu quả là sau 1 hồi vui chơi không mệt mỏi, nàng ấy ngã vục mặt xuống nước ặc ặc dãy dãy 1 lúc... Cáo vớt nàng lên
... mặt nàng tỉnh bơ, chả sợ chó bố con thằng nào, lấy tay tự vuốt nước xuống rồi toe toét chạy tiếp...
Khen con gái thật là bạo dạn và dũng cảm. Cũng nhờ từ tấm bé, mỗi ngày Cáo tắm cho nàng Cáo đều đổ nước từ trên đầu nàng xuống, nên giờ nàng mới "đầu đội giời chân đạp... nước" thế chứ! Tí Cáo về thưởng cho Cáo 1 "lụ hôn" nhé!
Đến lúc về, sau khi tắm gội mặc quần áo cho nàng xong xuôi, ba mẹ đang loay hoay dọn dẹp hành trang lên đường, chưa đầy 15 giây sau ngẩng lên đã thấy nàng... mất tiêu. Tá hỏa chia nhau chạy đi tìm nàng, tìm ngược tìm xuôi không thấy, gọi mãi nàng cũng chẳng lên tiếng. Cáo thông minh nghĩ ra cái trò... cúi xuống nhìn... chân. Phát hiện ra nàng ở dãy thứ 2, trong 1 cabin thay quần áo, mở cửa vào thì nàng tít cái mắt lại, tay dứ dứ rồi cười "ha ha ha" một cách vô cùng nham nhở... Bỏ miẹ cái này là mỗi ngày ở nhà mẹ với nàng chơi trốn đều áp dụng... Hôm nọ trên Berlin cũng 2 lần thế. Mẹ đang chọn áo cho nàng, vừa quay qua quay lại cũng đã thấy nàng mất tích đâu... Vòng vèo tìm các dãy quần áo lân cận thì nàng cũng đang mắt la mày lém nhìn xem liệu mẹ sẽ ... chạy ra từ đằng nào. Nhìn thấy mẹ tìm được mình cái là cười hí hí hí rồi lăm le chạy đi chỗ khác trốn tiếp cho mẹ... tìm chơi...
Từ giờ chắc phải mua cái xích để buộc nàng vào chỉ cho nàng loanh quanh trong tầm kiểm soát thôi quá...
Về. Nàng buồn ngủ díp mắt, nhưng vẫn chơi bài không chịu ngủ 1 mình. Mẹ kệ vì mẹ còn bận tiễn Cáo lên đường, nay Cáo phải đi Berlin có tí việc. định bụng tiễn xong sẽ vào nằm cạnh... ai dè tiễn xong thì thấy im im, nàng bơi về mệt quá nên đành... ngủ tạm vậy. Mẹ đi nấu cơm cho nàng. Hôm nay nàng ăn cháo đậu hũ phômai rau muống.
Tối cũng thế. Nàng khóc. Mẹ nằm cạnh 15 phút rồi mà nàng vẫn chả ngủ, bụng mẹ thì kiến càng kiến chúa thi nhau bò lổn nhổn... mẹ bảo nàng thôi Nhi ngủ đi mẹ đi ra đây... nàng cũng khóc, nhưng không đến nỗi tha thiết bi ai như mấy bữa... mẹ "đánh liều" mẹ kệ nàng... Lúc sau nàng cũng ngủ mới hay..
Thế là bước đầu đã thành công. Chờ xem mai ngày kia thế nào nhé!
















Sonntag, 23. August 2009

Berlin live

Trưa nay con gái cũng không chịu ngủ 1 mình.. 2 mẹ con sau 1 hồi đánh vật thì mẹ... lại thua. Mà thua đi cho rồi. Từ 12 h đến tận 1h15 con thì khóc, mẹ thì cứ đi ra đi vào, nằm cạnh chán chê, thấy nó ngủ ngon lành rồi, tính "bài chuồn" thì y rằng nó lại dậy. Lại khóc lóc vật vã.. lần cuối cùng ấy mẹ nằm hẳn nửa tiếng, cho ngủ thật say cho khỏi biết lúc nào mẹ "chuồn" thì thôi nhé..
Tối, 10h kém 15 là xong xuôi hết các thủ tục. Bắt đầu đặt vào giường thì em.. lại khóc. Mẹ biết thân biết phận nằm béng luôn cạnh em để em ngủ cho nhanh mẹ còn.. lướt web. Quả này mẹ xác định nằm hẳn nửa tiếng với em thì mới 5 phút sau em đã ngáy te te. Ôi sung sướng tột cùng!
Giờ mới có thời gian kể chuyện hôm qua đi Berlin.
Mịa số mình là số con rệp nên từ khoảng 10 năm nay rồi, cứ lần nào đến Berlin thì... mưa. Cả tuần nắng ấm gió mát bỗng dưng đến lúc ấy giông tố ầm ầm. Lần nào cũng thế. không rệp thì là con gì?
Sáng dậy ăn sữa xong, mẹ nấu cháo cho vào téc mốt mang đi cho em ăn trưa, 9h30 bắt đầu khởi hành. 12h đến Berlin, ăn uống linh tinh 1 hồi thì quay về Kurfuersterdam. Sau một hồi tim đập thình thịch, mồ hôi vã ra tay chân lạnh ngắt đỗ được cái xe trong cái Parkhaus bé tí thấp lè tè dốc ngược lên giời thì cả nhà dung dăng dung dẻ ra cái giải phân cách giữa 2 làn đường chỗ Nhà Thờ Cụt cho Nhi... ngủ.  2 vợ chồng thay phiên nhau ngồi trông không đẩy Nhi đi đâu cho Nhi ngủ giấc ngon.. Khổ chưa! Còn đâu cái thời son rỗi đến nơi là tót đến quán Friend Tàu Khựa chính hiệu ăn 1 loạt bánh bao há cảo xíu mại bột chiên bánh hẹ chân gà phùng chẩu vân vân hầm bà lằng.. rồi trèo ngay sang mấy Galerie bên West để..."windows shopping".. xong xuôi mới quay về khu nhà thờ Cụt nghèo nàn này chứ..
Nhi ngủ 2 tiếng, bố khỉ 2 tiếng cũng 4 sừ nó rưỡi rồi, lúc ấy cả nhà mới gọi là chính thức đi lượn. Đi bộ dọc các cửa hàng rồi cuối cùng về KaDeWe thăm mấy em Louis Vuitton, Dior, Chanel, Gucci... cho đỡ "nhớ".
Nhi khóai chí lăm tung tăng chạy khắp nơi. Buồn cười con gái nhất cái qủa đang đi hiên ngang bỗng dưng nghe cái "cốp" rồi ngã lăn quay cu lơ.. Hoá ra cái kính cửa của Chanel nó trong trẻo sáng long lanh quá nên Nhi ta cứ gọi là phi phăm phăm không cần biết giời giăng gì, ngã rồi mà vẫn mắt tròn xoe ngơ ngơ ngác ngác cả hiểu tại sao tự nhiên mình lại ngã hà hà hà. Thương em chưa!
Rồi cũng nào có được yên tâm chơi bời với em đâu, nhoắt cái lại đi tìm thang máy, trèo lên tựn từng 7, mỗi lần đi tìm thang máy là lại lạc lung tung pèng, mỏi hết cả chân, để thay bỉm cho em. Thường ngày ở nhà thì em chỉ 1 bãi tầm trưa trưa thôi. Giờ em mải chơi thỉnh thỏang buồn buồn em lại xón ra 1 tí... tra tấn cái "khứu giác" của mẹ em.. Tí tẹo buổi chiều mà đến 3 lần thay bỉm cho em thì có chán không nào!
7 rưỡi thì vòng về đến KFC, cho Nhi măm măm, ba mẹ cũng ăn uống no say, xong còn cố vớt vát lượn thêm tẹo cái Galerie gì ở ngay cạnh đấy rồi mới chịu về. Gần 9h thì lên đường. Xe chạy 1 lúc thì con gái ngủ, ngủ đến tận cửa nhà gọi mới chịu thức dậy. Lên đến nhà là 11h kém 15, cho bé uống sữa, rửa ráy rồi mang em vào giường, em... lại khóc. Ba mẹ lại phả thay phiên nằm cạnh Nhi. Tăng đầu tiên là Cáo. Mẹ đi tắm rửa, dọn dẹp, update tình hình anh Mul rồi vào "thay ca" cho Cáo đi tắm... mẹ vào, cho Nhi nằm lên người, cho gối đầu tay.. Nhi nằm yên, nhưng chán chê vẫn chả ngủ. Mãi hơn 1h, buồn ngủ quá mẹ tống cổ Nhi vào giường, thò tay sang cho Nhi nắm rồi mẹ... tít luôn lúc nào chả biết..
Chiến lợi phẩm thu được là 1 ít quần áo giày dép cho 2 mẹ con, Cáo già gian ác chả được cái gì ha ha ..
Giờ khoe mấy tấm ảnh hôm qua nhá!



















Freitag, 21. August 2009

Chuyện con

Kì lạ.
Thường thường cứ 10h mẹ đặt Nhi vào giường, Nhi nghiêng người, ôm chăn là ngáy te te... Hôm nay đặt Nhi vào, Nhi khóc nức nở. Mẹ bế lên 1 lúc, rồi đặt xuống... Nhi vẫn khóc nấc lên từng hồi... Mẹ không bế lên nữa, mà chỉ cúi người ghé sát thì thầm với Nhi dỗ Nhi ngủ cho ngoan... Còng cả lưng. Hễ mẹ cúi, mẹ đặt tay lên ngực thì ngủ, mà Nhi ngủ nhưng vẫn giữ thật chặt tay mẹ mới giỏi... Mỏi quá mẹ từ từ lỏng lẻo tay chân dần, tính bài chuồn thì Nhi... thức... Lại khóc lại nấc lại nức nở... Công cuộc dỗ dành thì thầm còng lưng mỏi gối chùn chân lại bắt đầu.... Mãi đến 11h kém 10 Nhi vẫn chưa ngủ, mẹ thì sau cả tiếng đồng hồ, quần áo vẫn nguyên bộ đi chơi về chưa kịp thay vì bận lo cho Nhi kịp đi ngủ 10h, cúi còng người mỏi rã rời lưng... lấm tấm mồ hôi vừa nóng vừa bực vừa thương vừa lo cho con gái... thì Cáo đi làm về. Phù... Nhi thấy Cáo về thì chả phản ứng gì, nhưng thấy mẹ lẻn ra là bắt đầu khóc gào lên tức tưởi... Kỳ lạ thật! Trước cũng có đợt Nhi đã từng như thế, cả vài tháng trời, nghĩa là ngủ ngon đến tầm 11 rưỡi 12 h thì tỉnh dậy và cũng nhất quyết đòi mẹ bên cạnh... thường thì mỗi lần như thế mẹ mất toi cỡ 1 tiếng đồng hồ để dỗ dành cho con ngủ lại.... Bẵng đi ít lâu... giờ lại thế là sao??? Mà hôm nay lại là khi vừa bắt đầu đi ngủ... Cái này là lần đầu tiên từ khi Nhi sinh ra tới giờ. Đúng lần đầu tiên, vì Nhi vốn dĩ lúc bắt đầu ngủ luôn ngoan lắm mà...
Ôi con tôi!
Đêm nay lạy Giời lạy Phật phù hộ độ trì cho con gái con ngủ được giấc ngon...
Nuôi con mẹ vất vả quá đi mất cái khoản mãi đến tận bây giờ vẫn đêm đêm thức theo con hàng vài giờ đồng hồ, vất vả quá đi mất ngày mấy bữa nhồi nhét hát múa ép con ăn vì con chả tự nguyện tự giác chả thèm chả thích ăn bất cứ 1 cái gì bao giờ...
Con gái yêu ơi, bao giờ đây hả con?!?
Thương con lắm!

Ảnh hôm nay đi ăn kem Ý trong Altmarkt GLR, Nhi có cái túi đồ mẹ mua mà nhất định cứ đòi xách, ai cầm hộ cũng không đồng ý, mà còn xách kiểu điệu nữa, dù đã đỏ cả tay... cuối cùng mẹ đành bỏ bớt đồ bên trong ra cho nhẹ bớt để con tự xách..
Không hiểu Nhi bắt chước ai cái kiểu xách túi "xoành điệu" thế nữa hơ hơ..








Donnerstag, 20. August 2009

20.08.2009 Phờ râu...

Đêm qua, 1h đêm mẹ rón rén mò vào giường đi ngủ, đã thấy con gái chui sang giường mẹ bò lồm cồm... thấy mẹ thì giật mình, khóc đòi bế, thấy Cáo lại đòi Cáo bế, mồm vẫn mếu máo "kể tội" mẹ làm con giật mình... Rồi lại quay sang đòi mẹ bế... Thế là từ lúc ấy trở đi, Nhi không chịu rời mẹ đến nửa giây, mẹ bế mãi, cho nằm úp lên người mẹ thì nằm im, lin dim, được lúc tưởng Nhi ngủ, mẹ lò dò định đặt Nhi lại giường của con thì con gào thất thanh... mẹ lại bế... lại nằm lên người, mỏi quá thì nằm bên cạnh, nhưng bắt mẹ ôm, hễ bỏ tay ra là khóc mếu kéo tay xoay mặt mẹ lại... Cứ thế mãi đến..... 5h sáng.
Chao ơi là mệt. Mẹ thì không ngủ tí nào, người muốn lả ra...Con gái thì nằm im nhưng cứ lấy tay nghịch cào rát hết ngực mẹ... mẹ mắng thì thôi, được 1 lúc lại giật tóc ....
Cáo thì ngủ chập chờn, cứ ngủ rồi lại nghe thấy tiếng mẹ quát Nhi, hoặc tiếng Nhi khóc đòi mẹ ôm thì lại dạy, dỗ dành Nhi 1 lúc, không được... rồi cáu rồi quát rồi bắt con bé vào giường của nó... rồi nó lại gào khóc thất thanh...Lại chịu thua lại bế đặt em nằm lên người mẹ...
Cáo cũng dỗ dành Nhi, nói Nhi nằm đây ba ôm, ba cho nằm lên người, để cho mẹ ngủ 1 tí... mà thật ra Cáo cứ thích thế, Cáo thèm được ôm Nhi ngủ, thỉnh thoảng lại xin mẹ cho Nhi sang nằm giữa, Cáo năn nỉ các kiểu... nhưng mẹ không cho. Nhi ngủ giường Nhi Nhi ngủ ngon mà mẹ cũng ngủ ngon, ngủ cạnh cứ thấp thỏm lo mình ngủ say đè vào người nó. rổi lo mình ngủ không say, mỏi người hay trở mình sẽ làm Nhi tỉnh theo... nên Cáo thèm lắm... Nhưng Nhi thì nhất quyết không! Cáo sờ vào người là Nhi lấy tay gạt tay Cáo ra, không cho "sờ vào hiện vật", không ôm không ấp gì hết, không nịnh nọt gì hết... Cáo thấy thế càng "cú" nên mắng Nhi rồi cứ đòi đuổi Nhi về giường không cho Nhi nằm lên người mẹ...
Cứ thế cả đêm..
Sáng nay Nhi ngủ đến 10h30 mới bình minh. mặt đen nhẻm vì thiếu ngủ mệt mỏi. Mẹ đành cho uống sữa muộn, vì có nấu nướng xong cũng cả tiếng đồng hồ, sợ Nhi đói.. Xúc cho Nhi được 200 ml sữa tươi, hôm nay uống sữa tươi, ngày đầu tiên, vì mẹ nghĩ uống sữa tươi cho nó chóng đói để 1 tiếng sau mẹ nấu cơm cho Nhi xong Nhi mới ăn được, không sữa kia thì no quá...
Nhi ăn cũng lèo nhèo, doạ nôn doạ oẹ đủ kiểu...
1h kém 15 mới lên giường đi ngủ, muộn hơn giấc ngủ trưa mọi khi cả tiếng. Được cái chắc mệt nên mẹ đóng cửa phòng đi ra cái là đã thấy im re, không thấy tiếng hát là lá la la 1 lúc như mọi khi... chắc cũng ngủ ngay!
Lâu lắm rồi, trộm vía cũng cả hơn tháng nay Nhi đã biết ngủ thẳng 1 giấc đến sáng. Thế mà qua lại thức 1 lèo hơn 4 tiếng đồng hồ... Mẹ nghĩ chắc con lại có thay đổi gì trong cơ thể đây mà, cái răng cái lợi chọc ra chẳn hạn, nên lại khó ngủ... nên mẹ thương mẹ bế mẹ ôm suốt, đêm qua chả mắng em câu nào. Mẹ ngoan quá nhỉ!
Em đang mọc mấy cái răng hàm liền, mấy cái đều đang chọc lợi ngoi lên... Thương em. Chắc thế nào em cũng khó ở trong mình như các bạn, các bạn mọc răng hàm thấy bạn nào cũng quấy cũng ốm cơ mà... Nhưng em ngoan em giỏi em sẽ vượt qua nhanh!!!
Mong đêm nay em sẽ lại ngủ giấc ngon giấc tròn cho ngày mai, thức dậy, mắt em mở thật to, má em thật hồng... mẹ cũng thế nhé!

Dienstag, 18. August 2009

18.08.09 Nhi tròn 17 tháng.

Con gái hôm nay tròn 17 tháng.
Kỷ niệm 17 tháng bằng việc Nhi đang nằm ngủ trưa trên giường mẹ, mê, lăn thế nào rơi uỳnh xuống đất. Mẹ với Cáo đang ngồi ngoài phòng khách, nghe cái "rầm" phát ra từ babyphone, đang nghĩ cái cửa nào đóng chưa chặt mà bị gió nó thổi đóng sầm cái thế không biết... bỗng nghe tiếng Nhi khóc oà lên... giật mình, chạy vội vào, vừa chạy vừa nghĩ chắc con gái bị ngã... Y rằng! Khi nhìn thấy Nhi, mắt vẫn nhắm, nghĩa là vẫn đang ngủ dở, đang nằm trong tư thế úp, như con gián bị úp xuống đất, khóc... mẹ bế lên, vẫn khóc, nước mắt giàn giụa, mắt vẫn chưa thèm mở... vẫn buồn ngủ. Khổ, đang ngủ lại bị tỉnh 1 cách shock như vậy, là mẹ mẹ cũng khóc ấy chứ. thương quá cơ!
Mẹ hỏi thế con ngã đau chỗ nào, Nhi chỉ vào mặt. Quả đúng thật, má có vẻ hơi đỏ đỏ, mẹ sờ chân nắn tay, hỏi Nhi có đau không, Nhi ... chẳng thèm trả nhời. Lúc ấy hết khóc, tỉnh ngủ hẳn, lại bắt đầu nghịch.
Mà giường mẹ, những 1m80 ngang, Nhi nằm giữa, 2 bên 2 cái gối ôm. Mà có phải mới nằm đâu, bao lâu nay Nhi vẫn ngủ giấc trưa trên giường mẹ ấy chứ... thế mà sao hôm nay lại ngã. Khổ con quá!
17 tháng, vẫn thế, nói năng lăng nhăng lải nhải, chả gì ra gì. Được cái đã bắt đầu bắt chước ra mặt, mẹ làm gì là làm theo ngay, nói gì cũng nói theo, mỗi tội nói theo nhưng nghe chỉ... hơi hơi giống...
Biết làm trò, pha trò hay chọc ghẹo mọi người. 3 người đứng xếp hàng ngang chơi trò Muah! với Nhi thì Nhi sẽ hôn liên tiếp lần lượt từng người theo thứ tự rồi trở lại từ đầu lại hôn tiếp... liên tục vài chục nụ hôn 1 lúc... muốn xin gì, muốn chơi gì là không cần ai nhắc tự động biết chắp 2 tay vào nhau ạ lấy ạ để để được đáp ứng... Thỉnh thoảng đang chơi gì tự nhiên sà lại đòi mẹ bế lên rồi thơm thơm hít hà vào mặt mẹ, ôm cổ mẹ thật chặt... yêu lắm.
Con gái nói chung cũng đã lớn, cũng đã biết hết mọi thứ, có điều chưa biết nói, chưa biết nói nên khả năng bày tỏ diễn tả còn hạn hẹp... So với trẻ con ở nhà thì mấy đứa bên này không hiểu sao 100% chậm nói hơn. Nghe bà nội Nhi kể chuyện các bạn hàng xóm ở nhà mới 14 tháng đã gọi ông gọi bà nói vanh vách... trong khi bên này thì hầu như đứa nào cũng nhanh nhất là ngoài tuổi rưỡi mới bắt đầu bặp bẹ.. Do đâu??? Có khi do bên này trẻ con nó phải tiếp xúc với 2 ngôn ngữ cùng lúc chăng? ở nhà thì bố mẹ chuyên nói tiếng Việtt, ra đường, đi học thì lúc nào cũng nghe tiếng Đức... nên cơ mà nó chả hiểu gì?!?
Ôi mà kệ. Chả lo. Chỉ mong thôi. Thích nghe nó nói cái kiểu ngọng líu ngọng lô bi ba bi bô hành hạ tra tấn cái lỗ tai mình... như chị Su ấy, nói văn vở các kiểu các ngữ cảnh đến là yêu..
Hôm nay Cáo nghỉ, chiều, sau cú lộn ngoạn mục của Nhi từ trên giường xuống đất, cả nhà rồng rắn đi Elbepark, chán chê lại vòng về Altmarkt đi.... dm. Mua cả đồng tã bỉm giấy hipp linh tinh hầm bà lằng...


Cái mũ này, trông Nhi đội "điêu" dã man, như con cáo đóng giả em bé trong 1 cái phim gì đó mình xem rồi ấy nhỉ!?











Montag, 17. August 2009

thứ 2 nà ngày đầu tuần..

Sáng nay đi nộp đơn xin H4, phù... thế là mãi mới hoàn thành được bộ hồ sơ. Từ hồi chuyển nhà tới giờ, lúc thiếu cái này khi thiếu cái khác, rồi lười.... Nay thì xong ruồi. Ung dung ngồi chờ mấy bữa nữa tiền nó vào konto, hà hà hà..
Sáng nay cũng tiện thể qua cái nhà trẻ gần nhà, hỏi thăm tình hình bà sếp mới về nhận chức. Đi buôn bán kiếm tí chuyện làm quà đặng mai kia xin học cho Nhi... Cũng được việc phết. Giờ có thêm việc là ngồi nhà chờ điện thoại của trường xem bao giờ thì có thể cho Nhi đi học. Hay. Đỡ phải đưa nhi đi tận nhà trẻ Gorbitz. Mà trường này mình thích hơn, trông sạch sẽ rộng rãi.. lại gần nhà, đi bộ 3 phút là tới. Thêm nữa lại là trường quen, ngày xưa anh Dennis nhà bác Hà học mãi, mình đi đón nó cũng mòn gót chân.. nên có nhiều thiện cảm...
Mai sẽ thực hiện kế hoạch đã định. Chờ xem số phận sắp xếp thế nào!
Hôm qua, chủ quán cũ, nơi mà ngày trước giữa lúc đã bán hết quán xá, cửa hàng hoa, nhà cửa xe cộ để bay về Vn nghỉ an dưỡng dài hạn, mình làm chơi 2 tháng, ra tận nơi tìm, hỏi mình có đi làm không. Quán đông khách, chủ cần người Và đặc biệt cần người nhanh nhẹn thật thà giỏi giang ngoan ngoãn, xinh xắn... như mình.. ha ha ha tranh thủ tự đề cao bản thân 1 tí .))) Ừ có khi sang tháng mình cũng đi làm tí cho nó thay đổi. ở nhà với con mãi thấy mình cứ ỳ ra rồi lười chảy thây, chả muốn làm gì, chỉ thích ngủ thích chơi thôi mới chết chứ...
Nhưng kể mà đi làm hoa thì đúng sở thích hơn.. nhưng tiền kiếm sẽ không nhiều bằng làm quán. Thêm nữa làm quán thì mệt, chạy hùng hục như trâu. Rồi còn con nhỏ, cứ sáng đi chạy hùng hục, chiều về đón con tắm rửa hầu hạ nó ăn ăn uống uống thì chắc cũng hết hơi.. Nên xem thế nào!
Hôm qua, được ngày trời oi, nóng khủng khiếp. Cả nhà kéo nhau đi ăn Maredo. Vào quán thì gặp cả "người yêu cũ" của Cáo. hơ hơ cứ "niếc" mình nà sao ha ha ha..
Bảo con gái ngồi đây, mẹ chụp cho cái ảnh bãi cỏ đẹp, là
ngồi yên nghiêm túc dư lày lày...


Sonntag, 16. August 2009

Tâm tình , Stadtfest

Mịaaa. Vừa viết cả bài dài thoòng. Lỗi. Mất sạch. Chán!
Ngày nào cũng vậy. Sáng dậy xúc sữa cho con, cho chơi, ăn trưa, xi ị thay tã, cho đi ngủ... là mẹ có chút thời gian. Chút thời gian ấy dành cho việc rửa bát dọn dẹp đống chiến trường từ lúc nấu nướng, lúc cho Nhi ăn 2 mẹ con bày ra... rồi đi nấu nướng cho mình, hôm nào nấu nhanh ăn nhanh thì còn có chút thời gian nghỉ ngơi chợp mắt tí, còn mà cứ vừa ăn vừa lướt web thì cũng đến lúc con gái dậy, lại ăn ăn uống uống chọn quần chọn áo ... Cáo về nghỉ trưa thì Cáo tắm rưa thay quần áo cho Nhi rồi cả nhà lại cuống lên lượn cho kịp giờ làm chiều của Cáo..
Đều đặn.
Nói chung mình chả kêu ca gì. Thấy cũng không đến nỗi vất vả buồn chán lắm. Chỉ khi nào con khó ăn khó ngủ hay mệt mỏi thì mẹ stress tí... rồi cũng qua...
Giờ lại tìm được chỗ cho Nhi đi trẻ. Mất bao công mẹ lê la, đi mòn lốp xe bất kể xa gần tìm trường cho Nhi, với suy nghĩ miẽn sao con được đi học, được chơi... giờ tìm được lại suy nghĩ. Thương con, sợ con khó ăn, sợ con lây ốm... Rồi nhớ con. 2 mẹ con đã xa nhau lâu quá 3 tiếng bao giờ... Ở nhà với mẹ mẹ hiểu tính, bữa ăn mẹ hát múa dỗ dành đủ kiểu cho hết bát cháo... đi học thì làm gì có ai rảnh mà dỗ cho ăn. Đồ ăn giống các bạn Tây thì con chưa biết ăn vì răng chưa nhiều, chưa biết nhai. mà đồ ăn ở nhà trẻ thì chả biết thế nào, mềm hay rắn... Vân vân và vân vân đủ thứ hằm bà lằng nào là đắn đo suy nghĩ...
Buồn ngủ rồi. Mới kể lại được 1 phần 3 cái đoạn bị mất vừa nãy thôi cả nhà ạ. Nhưng mắt nó dính lại rồi. chả tâm tình loài chim biển được nữa.
Post ảnh vậy. Ảnh hôm nay đi Stadtfest bên Con Ngựa Vàng. Đi về mới đọc được blast nhà bạn Thanh. Biết thế đọc sớm có phải được nhà bạn ấy đãi ăn kem không, ăn ké của bạn Dím..mình á, mình phải ăn 2 cái softeis mới thấm!











 




Donnerstag, 13. August 2009

Mẹ yêu!

Rating:★★
Category:


Sao mẹ nỡ bỏ con một mình
Có con kiến đốt lưng con đau quá!
Giá được tay mẹ xoa lưng, che chở
Con sẽ ngủ giấc ngon, mẹ ơi.


Đêm ấy trăng rất sáng trên trời
Mẹ đặt con xuống một nơi rất lạnh
Rồi xung quanh con chỉ còn hoang vắng
Mẹ đi đâu rồi, mẹ đi đâu, mẹ ơi.


Mẹ đã sinh con trên cánh đồng người
Có hoan lạc, có tình yêu, hạnh phúc
Sao giờ chỉ mình con côi cút
Cánh đồng mênh mông, con gào rát giọng rồi


Mẹ đừng bỏ con đi, mẹ ơi
Con nhớ lắm hơi ấm chín tháng mười ngày trong lòng mẹ
Con thèm lắm lời mẹ ru khe khẽ
Con cần lắm mẹ nói yêu con nhất trên đời


Mẹ đừng bỏ con đi, mẹ ơi
Cho con bú mẹ, dù chỉ một lần thôi !
Con khát sữa mẹ lâu lắm rồi
Con sẽ ngoan, sẽ không làm nũng mẹ.


Mẹ đừng bỏ con nhé, mẹ ơi mẹ !
Con sẽ không bao giờ giận mẹ đâu
Vì lúc nào con cũng cần có Mẹ, vĩnh viễn, dài lâu
Và mẹ sẽ mãi yêu con, mẹ nhé.


Mẹ đừng bỏ con, mẹ ơi mẹ…

Donnerstag, 6. August 2009

Tổng kết tháng 7 năm 2009

Dạo này chả hiểu sao lười blog thế. Lượn ra lượn vào đọc bài của các bạn mà cũng chả biết comment gì. Chưa bị thế bao giờ từ trước tới giờ. Thật!

Con gái đã hết hẳn khò khừ. Đúng là bác sĩ tốt cho thuốc tốt ù cái hết ngay, chả như bà bác sĩ vắng khách ở Nuernbergerei cho kháng sinh đến tận 5 ngày mà uống rồi vẫn như chưa uống gì.
Mấy hôm nay đi chơi nhiều nên mặt con gái xạm ngoẹt, mất sắc, da dẻ phơi nắng phơi gió hết cả hồng hào, đầu tóc rũ rượi...Mấy hôm ngủ muộn, ngủ ít nữa nên da càng tối... Rồi buồn ngủ. Hôm nay bỏ 1 giấc ngủ ngắn buổi chiều muộn nên ăn uống lèo nhèo, sữa thì hét ầm lên như cái còi để chống cự không chịu uống. mẹ đành chịu thua, cho bỏ 1 nửa. Tức tốc cho về thay quần áo đi ngủ, 10h kém 10 phút đặt vào giường phát là ngáy te te..
Hôm qua mải chơi cũng bỏ giấc chiều, trưa thì cứ dỏng cái tai lên mải chơi nên chợp mỗi tí. Tối mẹ nướng thịt Nhi cũng lái xe đá bóng ầm ầm trong sân nhà bác Hà, nhưng cái mặt thì rõ là buồn ngủ.. 10h mẹ rửa ráy thay quần áo ngủ rồi ném Nhi lên xe auto, 10h20 thăng không biết giời giăng gì. 11h30 cả nhà mới rời khỏi Leipzig, đến nơi cũng gần 1h sáng, rón rén bế Nhi lên nhà, đặt vào giưòng. Con gái tỉnh nhưng cũng ngủ tiếp ngay...
Răng lợi thì đã nhú tiếp em hàm thứ 2 rồi. So với các bạn đồng lứa thì vẫn chậm. Hôm nay thân nhiệt có vẻ hơi cao hơn 1 chút, chả biết có đúng không vì lúc áp má vào thấy hơi âm ấm, lúc lại thấy bình thường... i nặng có vẻ hơi tướt... Chắc là do cái răng hàm thứ 2 ấy đây mà. Khổ thân con!

Về mẹ Nhi nhá. Sơ qua tình hình hôm ấy vào viện, cùng phòng với 3 chị nữa, mỗi thằng 1 giường ngồi buôn dưa lê chờ đến lượt mình "lên thớt". Chị thì mổ chân, chị thì mổ dạ con dạ to gì gì đó.. mình thì mổ cắt mụn... hà hà tình hình là 1 cái tuyến dở hơi vớ vỉn nào đó tắc, nên xưng lên .. không tháo nó đi thì thành ú ù u gì đó... nên đành! Chép miệng!
Đến lượt mình được đưa vào phòng, éo, choáng, hồi hộp vã mồ hôi. Trong phòng toàn màu xanh, bác sĩ bệnh nhân tất tần tật đều áo xanh mũ xanh đã khử trùng... Đèn cả chùm to đùng sáng choang... Máy móc dây dợ thì nhìn là muốn ngất... nhưng mà được cái thơm tho ssạch sẽ, không hề có mùi sát trùng hay mùi ête của khỉ gì giống như mình tưởng tượng... Y tá cừời rất tươi, rất lịch sự nhã nhặn cho mình một "bữa sáng ngon lành" (truyền nước biển ấy) để khỏi kiệt sức.... Lúc sau thì 2 ống thuốc mê truyền thẳng vào tĩnh mạch... chắc chỉ kịp đếm từ 1 đến 10 thôi cả nhà ạ là đã mê man không biết gì nữa rồi...
 Tỉnh dậy lần đầu, nghe phong phanh y tá hay bác sĩ theo dõi nói là mổ xong rồi... kịp nghe mỗi thế là lại chìm vào cơn mê...
Lần thứ 2 tỉnh dậy thì thấy mình đang đưọc đưa về phòng hồi sức. Thấy Cáo. Đứng cạnh, sờ sờ nắm nắm cái gì đó ở mình... nhưng vẫn buồn ngủ.. chỉ muốn ngủ thôi... chắc thuốc mê chưa tan nên đành thây kệ Cáo lợi dụng muốn làm gì thì làm...
Đầu chiều thì cố gượng dậy, đi về nhà, mặc dù vẫn buồn ngủ 1 cách dã man.
Về nhà thì có cả 1 đội quân hùng hậu "hầu hạ".. này nhé bố chồng mẹ chồng chị chồng cháu chồng.... Mình lăn kềnh ra ngủ, mặc kệ mọi người hợp sức lại chăm Nhi...

Hôm nay thì mọi thứ ok rồi, hôm qua đã đi chơi achterbahn, pyramide , chèo thuyền các kiểu. Trời đẹp! Nắng nóng mà bơi thuyền ra giữa sông sao mà mát tận tâm can... Mỗi tội bố khỉ thuyền cứ quay lòng vòng, muốn sang trái thì nó lại sang phải... không biết chèo ạ! Cuối cùng ghé sang bờ bên kia đón thêm Cáo lên thuyền, he he thế là ung dung ngồi giữa, chỉ đạo, hô hào, vẫy con gái... mặc kệ mấy chú cháu hùng hục chèo chống ha ha ha

Thôi 8 thế đã, giờ khoe cả nhà mấy cài ảnh hôm qua đi Belantis ạ. Đại loại kiểu công viên trò chơi ấy, nhưng cũng bé thôi, so với Disneyland hay Heidepark thì chỉ bằng 1 phần 20 thôi... Được cái có nhiều trò gái mình tham gia được, nàng ta khóai lắm, cười tít. Cứ đòi chơi đi chơi lại, lại còn 1 mình dám ngồi cả cái đu quay đứng cho nó quay zvòng zvòng đưa lên đưa xuống nữa kìa.. Cáo thì nhìn con gái ngồi 1 mình mà sợ thót tim, sợ nó sợ nó khóc nó uốn éo nhẩy ra ngoài thì có mà rơi bịch xuống đất... ha ha mình thì chẳng sợ, thấy con gái người nhớn thì thôi rồ!!!


Nhi lái poppy car dìn dìn dìn dìn....




Mẹ điệu







Nhanh nhanh vào chiếm xe đẹp đi Anni không con béo kia nó chiếm mất bi giờ!



Ngựa quay nhá!