Dạo này thời tiết ẩm ương, tâm trạng mình cũng lên xuống bất thường.
Chị Anja về, nhà oẳnggg hẳn, vắng vẻ. Có chị thì bận bịu cơm nước hơn tí, nhưng bù lại mình cũng ăn uống đàng hoàng, giờ 1 thân 1 mình ở nhà, lại linh tinh bữa đực bữa cái. Nhà 3 cái máy vi tính, thế mà 2 cô cháu suốt ngày tranh nhau cái Laptop, vì tiện, đi đâu tha theo đó. Chị về Nhi cũng buồn hẳn, chả có ai chơi cùng. Có chị thì chị chăm lắm, Nhi ngủ thì thôi, hễ thức là chị có mặt liền... Lại chờ đến đợt nghỉ tiếp theo vậy!!
Hôm thứ 4 giỗ mẹ. Lần thứ 20. Thế mà mình quên mới tài. Lâu lắm rồi không hề có khái niệm về thời gian. Không xem lịch, âm cũng như dương... Lâu lắm không nghĩ xem sắp tới sẽ có ngay gì ngày gì cần phải nhớ.. Tệ thật. May sao đến chiều thì bàng hoàng nhận ra sự thật.. cuống cuồng lau chùi ban thờ, thay nước rồi đi mua hoa, quả về bày biện, khấn bái, xin khất mẹ sang ngày hôm sau mới cúng mặn... Thế đấy. Băn khoăn quá. Mọi năm vẫn làm đúng ngày, nhưng rồi rút ra một kết luận, rằng năm sau sẽ làm sớm hơn, để vào đúng ngày hôm ấy mẹ không phải vất vả bay đi bay lại vào Nam ra Bắc, rồi sang Đức hết ở Leipzig rồi đến Dresden... Thế mà năm nay mình quên mới chết. Thành ra lại làm muộn 1 ngày. Nhà mình mọi người vẫn nói "trẻ dôi ra, già rụt lại".. Thôi đành coi như mẹ mình vẫn trẻ. Mất ở tuổi 43 thì trẻ quá còn gì!!!
Từ tuần sau lại phải 1 mình lái xe đi đón con bé ở trường. Nhi ăn trưa ở lớp nên papa không đợi được cùng như trước. Không thể ngày nào cũng đi làm muộn được. Thiếu cả chị Anja. Tâm trạng mình thật trống trải. Không hiểu sao đi đón con 1 mình, khi đến nơi đã nghe tiếng nó khóc, đứng ngoài thêm 1 lúc nghe ngóng tình hình, chờ Nhi măm xong bữa mới thò mặt vào, vừa nhìn thấy mẹ là cái mồm đang khóc kia òa lên nức nở, cảm giác nặng nề mệt mỏi không tả được.
Dạo này không đi đâu. Chiều đến tranh thủ lúc có chồng ở nhà thì cơm nước cho 2 mẹ con, rồi nấu luôn cho cả bữa sáng ngày hôm sau con bé ăn trước khi đi học. Không thì lúc xẩm tối, khi chỉ còn 2 mẹ con ở nhà, con bé sẽ dính chặt vào mẹ, nhất định đòi mẹ bế, đòi ngồi cạnh mẹ, đòi mẹ ôm... Việc nhà còn ngổn ngang, mình ôm con lúc vui lúc cáu.. Thương con, thương cả mình...
Mấy hôm đi học, tầm 8h tối là cho con bé lên giường ngủ. Bé ngoan ngủ ngay. Sáng 8h hôm tự dậy hôm phải gọi. Rồi đi học... Nói ngắn gọn dễ hiểu hơn là đi.. khóc. Khóc mệt nên trưa đón về mẹ cũng vội vội vàng vàng cho đi ngủ ngay.. Cả ngày, nói chung lúc nào mẹ cũng vội..
Ảnh hôm nay đi thay đổi không khí...
Ngày 12 tháng 10 năm 09...
Thứ 2 đầu tuần, đưa con đến lớp là mẹ phải tạm biệt con ngay rồi đi ra ngoài. Rời tay mẹ là con khóc ngay, nức nở, tức tưởi. Đi học 2 tiếng con khóc bằng đủ 2 tiếng, không thiếu phút nào. Mẹ ngồi ngoài nghe con khóc mà đau lòng, nhưng không dám vào. Các cô cũng nhất quyết không cho con ra với mẹ như tuần trước... Mẹ xót quá, đi ra đi vào, ghé tai vào cửa, nhìn trộm qua lỗ khóa... thấy con vẫn gào thảm thiết... Cô và các bạn cố sức lúc hát lúc múa lúc đánh trống thổi kèn... Nhi vẫn kệ, việc Nhi khóc Nhi vẫn khóc...
2 tiếng sau cô đưa ra cho mẹ, mắt sưng húp, lạc cả giọng, khàn khàn...
Ngồi trên xe về Nhi héo như tàu lá úa. Ngồi nghẹo đầu vào ghế, không nhúc nhích, không nói, không cười..
Tối ngủ cứ ậm ạch, ngủ không ngon giấc, tỉnh từ lúc 3h mãi 5h hơn mới thực sự chìm vào giấc ngủ...
Ngày 13 tháng 10 năm 09...
Ngày tiếp theo, cả nhà phải dậy sớm hơn thường lệ. Ông bà Nhi bay chuyến 9h sáng sang Frankfurt rồi về VN. 7h gọi Nhi dậy, lay lắc các kiểu Nhi vẫn ngáy khò khò, vật bên nọ bên kia nàng ấy chỉ trở mình rồi lại ngủ tiếp. Thương quá. Nhưng cũng phải cố thôi. Papa đưa ra uống sữa, Nhi khóc èo èo, Cáo cáu quá, Cáo sợ muộn giờ tiễn ông bà ngoài sân bay nên la mắng quát hét các kiểu, Nhi càng khóc tợn... Nhi sợ. Mẹ đoán Nhi biết uống sữa xong sẽ phải đi học nên Nhi khóc...
9 giờ hơn về tới nhà trẻ.. Nhi bám chặt lấy mẹ, nhất quyết không buông tay ra, cô bảo mẹ cứ ra bên ngoài nên mẹ đành đoạn tuyệt rồi chạy ra ngoài... Chắc ai cũng sẽ hiểu em khóc thế nào, vừa mất ngủ, vừa thiếu ngủ, vừa mệt, vừa hờn, vừa khan tiếng... tất cả cộng lại. Mắt em đờ ra.. thương em quá.
Chả khác gì đưa em đi tra tấn, chả mang lại kết quả tốt đẹp gì.. Mẹ thật đau lòng. Đau lòng lắm...
Trên đường về Nhi ngồi mềm nhũn, gần đến nhà thì ngủ gật. Đúng ngày Cáo nghỉ nên cho Nhi nằm chợp mắt hơn nửa tiếng mới lên nhà măm măm.. Lại qua 1 ngày tra tấn...
Mẹ nói với Cáo từ mai cho Nhi ở nhà, ở nhà với mẹ, 1 năm nữa mới đi học...
Ngày 14 tháng 10 năm 09...
Đưa con đến trường.
Mẹ vào 1 mình, ngồi cùng con mấy phút. 1 tay túm áo, 1 tay con túm thật chặt tay mẹ. mẹ dắt đi đâu con cũng không nghe, hoặc nghe thì nhèo nhẹo tóm cả mẹ đi cùng. rồi khóc... hễ mẹ đứng lên là lại nức nở chỉ lấy chỉ để bắt mẹ ngồi xuống ghế... Một lúc sau tình hình vẫn không khá lên gì nên cô giáo bắt mẹ tạm biệt con rồi quay ra ngoài... Bất đắc dĩ mẹ đành bỏ con lại...
Ra ngoài 1 lúc thì không nghe thấy tiếng con khóc thảm thiết như mấy ngày trước... mẹ mừng thầm trong bụng, chờ 1 lúc không thấy gì thì ba mẹ kéo nhau đi Gorbitz Center
Đến giờ quay lại đón thì hỡi ôi hóa ra con gái chỉ ngưng khóc mươi phút đầu, còn lại 1 tiếng 45 phút sau con lại gào khản cả cổ...
Mẹ nói với Cáo từ mai nhất quyết cho Nhi ở nhà với mẹ, chả học hành gì nữa. Ở nhà đến khi nào Schulanfang thì đi học lớp 1 luôn..
Ngày 15 tháng 10 năm 09...
Sáng sớm. Tuyết bay ngập trời. Năm nay rét sớm quá. Mới giữa tháng 10 mà đã 0 độ, rồi mưa, rồi tuyết... Mẹ bật dậy sớm hơn thường ngày.. là để đưa Nhi đi khám. Đêm qua Nhi ho khằn khặt như 1 bà già hút thuốc lào. Ho khan. Mấy hôm trước thi thoảng buổi đêm cũng ho, nhưng chỉ 1 vài cơn. Đêm qua thì ho cả đêm. Ho dã man, cứ khù khụ khù khụ. Mẹ xót Nhi quá. Mẹ không ngủ được. Mỗi lần Nhi ho mẹ lại chồm dậy... Mẹ thương Nhi!
Sớm ra đội mưa đội tuyết, ba mẹ đưa Nhi đi khám. Khổ đời. Bác sĩ nghỉ Urlaub. Lại đành quay về bà bác sĩ cũ, biết ngay là lại cho con bé kháng sinh mà, mẹ cố nghĩ ra đủ kế để xin cho Nhi loại thuốc mà mọi khi Nhi vẫn uống...
Đến trường, hôm nay mẹ rút kinh nghiệm chào tạm biệt Nhi từ gaderobe, Cáo đưa Nhi vào lớp... Mẹ thập thò bên ngoài nghe ngóng tình hình 1 lúc rồi đi loanh quanh mua bán mấy thứ linh tinh..
Hôm nay Nhi vẫn khóc. Cô giáo bảo đã khá hơn 1 tí, đi học tiếng rưỡi thì chỉ khóc 1 tiếng chứ không khóc đủ giờ như mọi ngày. Thương nhất là mỗi lúc trên đường về Nhi cứ ủ rũ mệt mỏi không còn tí hơi sức, rồi ngủ gật. Hôm nay quay qua quay lại mới cỡ 10 giây mà đã thấy Nhi ngủ, mẹ vội làm trò đánh thức để Nhi lên nhà ăn uống đầy đủ rồi mới ngủ thì Nhi cáu gắt hét ầm dãy đành đạch làm mẹ không tài nào đỡ nỗi nữa..
Dạo này mẹ bận quá. Hết ông bà về rồi Nhi đi học. Giờ nhà có thêm chị Anja. Cứ cơm nước dọm dẹp giặt giũ ngoảnh đi ngoảnh lại đã hết ngày.. Nhi thì cả ngày ngoài 2 tiếng buổi trưa không ngủ thêm giấc nào nên mẹ cũng mệt. Nhi bám mẹ dền dện. Từ 2h đến 9h đủ các thứ việc trông nom ăn uống tắm rửa bỉm tã làm mẹ bã hết cả người... Vì muốn tập cho Nhi quen giờ nhà trẻ mà đành chịu thế.. Bắt đầu tối nay 8h20 mẹ đã cho Nhi ngủ, trộm viá con gái ngủ ngay. Nhưng giờ thì ho khù khụ rồi, ho tới không ngủ đưọc, cố ho mà hông biết để làm gì, ho không ra được gì.. thà cứ long được đờm thì cũng đỡ mệt, đằng này.... Mẹ đau lòng quá đi mất con gái ơi!
Kiểu này chắc con bị viêm phế quản mãn tính rồi. Thi thoảng lại bị thế này có khổ không!
Mai vẫn đến lớp.
Mẹ nói cho Nhi ở nhà. Cáo thì nhất quyết không chịu. Mẹ thì nói cứng thế thôi nhưng trong lòng vẫn nghĩ thôi con gái cố lên, đằng nào cũng sẽ có lần đầu... rồi lần đầu tiên đi học con cũng sẽ khóc... Còn Cáo. Cáo thì nói cứng bắt Nhi đi học thế thôi, chứ nếu mẹ thêm vài câu nữa thì sẽ mềm nhũn như con chi chi ngay, vì trong lòng xót con gái lắm...
Mấy ngày đầu mẹ ngồi cùng từ đầu đến cuối, Nhi nhắng nhít chạy lăng quăng, gom hàng, té ra dúi vào tay mẹ, rồi sang kể lể với Cáo, rồi lại lăng quăng...
Vài hôm sau mẹ đưa vào lớp, nói dăm ba câu rồi hôm tạm biệt.. Mẹ rút sang phòng ngoài ngồi chờ... Ngày đầu tiên Nhi chơi khoảng nửa tiếng thì mẹ ngồi ngoài bắt đầu nghe tiếng Nhi khóc.. Chắc các cô dỗ nên 1 lúc lại nín, lại dỗ, lại nín...
Ngày thứ 2 tệ hơn ngày đầu, mẹ mới ra ngoài chừng 10 phút đã thấy Nhi khóc, mãi mới thấy ngưng ngưng 1 lúc, rồi lại khóc... Cô phải bế ra cho mẹ... Ra sân chơi em cũng đòi mẹ phải ra chơi cùng mới yên tâm...
Ngày thứ 3 thì lớp Nhi đi vào rừng, nhặt lá vàng, nhặt Kastanien (hạt dẻ). Ba mẹ đi chợ rồi căn giờ đến đón. Đến nơi vừa lúc Nhi về. Đang sụt sịt, thấy papa là òa lên nức nở. Thương ghê cơ.
Con đi học cả tuần rồi, nói chung vẫn chưa quen được gì cả. Trước giờ mẹ cứ nghĩ Nhi của mẹ ngoan, giỏi.. Giờ đưa Nhi đến lớp mới thấy sự thật là Nhi... hư dã man. Cô nói không hiểu đã đành, mẹ nói gì cũng không nghe, nói ngồi thì đứng lên chạy đi chơi, nói đứng thì đi, nói đi thì nằm lăn ra ăn vạ... Phải nói Nhi bướng kinh khủng. Thật không hổ danh 2 cái xoáy trên đầu! Bữa ăn giữa giờ, các bạn Nhi, đứa bé hơn tí ti, đứa bằng, đứa hơn vài tháng.. chúng nó ăn ngoan ơi là ngoan, xin thêm chuối thêm lê...bê cốc nước lên uống ngon lành rồi mang đi cất... Con nhà mình thì chả ăn gì, chẳng thích ăn gì, nước thì bê lên hôm cố tình đổ cả cốc vào yếm, hôm đổ vào người... Đã bảo con mình là đứa không bao giờ biết khát, không bao giờ biết đói mà!
Tuần vừa rồi mới chỉ đi học 2 tiếng, chắc tuần sau mới tăng thêm chút là ở lại ăn bữa trưa. Mẹ hồi hộp ghê. Đoán chắc là Nhi sẽ nhịn đói, vì có phải cháo đâu mà mẹ nhồi được cho, mà có chịu nhai đâu mà biết ăn đồ giống các bạn?! Các cô thì động viên mẹ cứ yên tâm, nó nhìn các bạn nó sẽ làm theo... mẹ thì thấy Nhi nhìn các bạn thì có nhìn... nhưng nhìn thôi, chứ Nhi... khinh không thèm bắt chước..ak ak
Mai cuối tuần. Nốt. Đầu tuần lại công cuộc đi học. Tuần sau ông bà Nhi về rồi, mẹ sẽ cho Nhi đi ngủ sớm hơn. 8 rưỡi nhé! Hiện giờ 9h đi ngủ, 2 hôm cuối tuần thì 9h30. Nhưng mẹ thấy Nhi có vẻ mệt. Nhi muốn đi ngủ sớm hơn, cho chơi vẫn chơi, mà cho ngủ thì cũng ngủ. Con gái tôi được cái dễ tính.. Có điều ông bà chỉ còn vài ngày ở đây nữa thôi. Thôi cố vậy. Bé ngoan của mẹ cố gắng nhé!
Mà mả cha cái thằng Thành phố. Hội hè gì mà suốt ngày đốt pháo đốt phiếc. Đêm hôm nó cứ nhè tầm 10h nó đốt đì đà đì đùng, chắc đốt ngoài bờ sông Elbe hay Frauenkirche gì đó... thế mà nhà mình nghe cứ rõ mồn một, cửa sổ phòng ngủ thì mở.. khổ con gái mẹ hôm nào cũng giật mình khóc hị hị... Bu chúng nó chứ!
Mai chị Anja anh Dennis nghỉ thu, sẽ đến chơi với Nhi vài ngày... he he. Mẹ thích lắm!