Mẹ chồng mình, xuất thân ở phố Hàng Đường, theo chồng về làm dâu Kẻ Bưởi. Học hành chả biết đến đâu nhưng thời xưa chắc chỉ ở mức hết phổ thông. Được cái khéo ngoại giao và cư xử rất chi là mẫu mực. Hàng xóm láng giềng, theo như mình thấy, đều yêu quý và tôn trọng.
Hồi trẻ thì 2 ông bà tay làm hàm nhai. Bố chồng làm gì gì đó trưởng ban văn hóa. Bà thì làm gì gì đó may may vá vá rồi nghỉ huư non từ lúc đẻ ông cụ thân sinh cái Nhi nhà mình. Trung niên tới già thì hưởng phước vì các con đứa nào cũng giàu có thành đạt [ngoại trừ ra vợ chồng tớ chẳng có gì]. Tuy thế nhưng lúc nào cũng toát lên vẻ hiền lành và soang trọng.
Mẹ chồng tớ năm nay 66 tuổi. Kém ông cụ 3, 4 tuổi gì đó.
Những thứ kể trên chỉ là phần tả thực bên ngoài. Giờ quan trọng là đoạn đối đãi với dâu con như tớ thì sao. Xem nhé!
Được cái rất thương con, nên chắc cũng vì thế mà mình được hưởng lây cái tình thương ấy. Mình thì tí tuổi đầu, về làm dâu từ hồi 23, ăn nói quen kiểu nói với lũ bạn bằng vai phải lứa, lại thuộc loại đầu gấu Dresden. Mẹ chồng tớ chả chấp bao giờ. Lại thương. Thưong và hiểu. Hiểu theo kiểu nói thế thôi nhưng không có ý gì, Thế thì thế thôi nhưng biết sống, biết lượng sức mình và biết quan tâm đến người khác, hị hị. Cáo béo nhà mình kể lại thế. Còn kể rằng mẹ cáo dặn cáo phải thương lấy nó [mở ngoặc đơn nó đây là mình đóng ngoặc đơn] vì nó giống mẹ, nó cũng mồ côi mẹ sớm vân vân và vân vân.... cái này chẳng biết con cáo già gian ác nhà mình có mô ly phê không chứ mình thì mình thấy có khi cũng thế thật.
Có cái Nhi, mới đầu bà cụ rất lo là mình bé tí lại yếu ớt sợ không dặn nổi phải mổ. Sợ mình ko nuôi con bằng sữa mẹ vì thấy mình vốn ko thuộc tuýp phụ nữ đảm việc nhà. Rồi sợ mình không biết nuôi con... sợ đủ thứ hằm bà lằng. Nhưng sợ là âm thầm sợ thế thôi chứ chả than phiền với mình câu nào, mãi đến sau này sau khi chứng kiến bé Nhi lớn như thổi lên từng ngày mới ngồi bộc bạch tâm sự lại.
Nửa năm sống cùng mẹ chồng. Mẹ chồng tớ khen tớ nuôi con cầu kì [cái này chắc ngoài sức tưởng tượng của bà], khen tớ kiên nhẫn trong cái đoạn làm bò để nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ [vì Nhi nhà tớ thức không bú nên phải lừa ngủ rồi quỳ thõng ti xuồng cho nó mút kiểu bò ấy]. Khen tớ dạy con đúng phương pháp nên con bé trộm vía ăn ngủ điều độ đúng giờ ko cần ai dỗ, khen tớ đi đúng thời đại khoa học nên bé Nhi mới 4 tháng đã biết tự mình cầm bình nước chè để tu, biết tự kéo cái chăn che mặt xuống từ lúc 3 tháng tuổi nên ngủ 1 mình mà ko sợ chăn che lên mặt ngạt thở... Đi đâu cũng thấy bà khoe này khoe kia rồi bảo người ta đến mà hỏi mình xem làm cách nào thế nào thế nào...
Trong công cuộc nuôi Nhi bà không hề tham gia ý kiến ý cò gì. Chỉ thỉnh thoảng thấy mình stress qúa thì khuyên mình 'cứ kệ nó' con đừng như thế mà con ức chế rồi khổ cái thân. Nó ko ăn cái này thì cho ăn cái khác. Nó ko bú mẹ thì cho bú ngoài.... Thế nhưng mà mình có nghe lời bà cái gì đâu. Mình cứ làm theo ý mình. Tính mình là thế, nghĩ cái gì tính cái gì là đố có ai làm mình thay đổi được... Mà mẹ chồng mình cũng chẳng kêu ca gì bao giờ.
Ở Vn 6 tháng, mình chả bước chân ra cái chợ Bưởi lần nào. Gi gỉ gì gi cái gì cũng nhờ mẹ. Từ đồ thắp hương ngày giằm mùng 1 đến thịt cá gạo muối... Ở thì ở nhà riêng, nhưng sang bà ăn cơm vì nhà bà cách nhà mình có 2 phút đi bộ. Đứng sân chung cư suốt ngày réo sang Ông ơi Bà ơi là ông bà lại bỏ việc ra 1 là tiếp chuyên bé Nhi 2 là đưa cái này cái kia qua hàng rào. Cơm nước có Oshin, chợ buá bà lo. Quần áo thì bố chồng lo soạn soạn chia chia rồi bỏ vào máy. Giặt xong Oshin rảnh oshin phơi, bận thì tự lụi cụi mang phơi, rút, gấp. Bát mình cũng chả phải rửa. Mỗi việc nấu nướng chăm bẵm cho Nhi. Có những khi mình cáu kỉnh hoặc nói gì đó cũng lỡ lời. Hôm sau tỉ tê hỏi khéo cáo xem mẹ có buôn gì không, có nói gì em không... chồng đều bảo không. Nói gì là nói gì?!? Có nghĩa là bố mẹ chồng không trách, không để ý, hoặc giả có hơi giận tí ti thì cũng ko để bụng, không mách..
2 vợ chồng cãi nhau thì bảo 'ơ 2 cái đứa này hay nhỉ, có bố mẹ ngồi đây mà ko coi bố mẹ ra gì à' chứ chả bênh thằng nào. Con dâu lúc nào đành hanh quá thì 2 ông bà lại an ủi nhau thôi con mình chịu được, con mình thích thế, chúng nó sống vui vẻ thì kệ...
Giàu thì chả giàu. Giờ già sống với tí lương hưu còi, rồi con cái cho đâu biếu đâu biết đấy... nhưng được cái rất thảo. Hay cho bé Nhi lúc cái này lúc cái khác, cho vợ chồng mình lúc cái nọ lúc cái kia...
Con dâu sắm cái áo vài triệu, lăn tăn hỏi mẹ là có đẹp không? con tiếc! Nhưng mẹ chồng mình bảo là Đẹp. Con cứ mua mà mặc. Đối vơi mẹ các con cứ có điều kiện sắm thì sắm, đẹp là thích. Mậc dù bấy giờ mình thất nghiệp cả đôi năm rồi. Tiền nong chả xông xênh tẹo nào. Nhưng được cái mẹ chồng không chì chiét hoang phí mà còn động viên để mình yên tâm ăn diện. Có 1 lần mình thích áo khoác. Nhưng đắt. Tới 300eu thì phải. Đang đắn đo, thì hôm sau mẹ chồng mua ngay tặng sinh nhật.
Mặt mũi thích mắt xanh mỏ đỏ màu gì, ăn mặc thích sparghetti hay mini jeep hở rốn hở lưng thế nào bố mẹ chồng cũng không ý kiến. nhưng cái đó cũng 1 phần do mình, luôn luôn hợp thời hợp cảnh rồi còn nói được vào đâu, hi hi tự khen tí ti!
Đấy. Mẹ chồng tớ thế đấy. Không lườm nguýt, không bóng gió, rất chân thật. Rất thuơng, rất thông cảm. Sinh nhật hay kỉ niệm cưới hỏi là 1 lẽ, ngày thường thôi vài 3 bữa là cũng điện từ nhà sang hỏi thăm tình hình, buôn. Có chuyện gì mà đoán là tớ sẽ buồn, sẽ suy nghĩ là điện sang an ủi... Thôi con ạ. Số phận. Chấp nhận và làm lại...
Nên tớ cũng mừng. Và đổi lại tớ cũng rất thương bố mẹ chồng tớ. Tuy ít nói ra, vì tính tớ thế. Thỉnh thoảing lại còn làm ngược những điều mình nghĩ, nhưng trong sâu thẳm, tớ thấy mình may mắn. Thấy mẹ phù hộ cho mình, mẹ tìm cho mình nơi gửi phận bình an.
Tất nhiên. Bát đũa còn có lúc xô. Trước kia Mình sống với bố mẹ mình, anh chị em ruột của mình, còn có lúc tức nhau, giận nhau, không vừa lòng nhau... nữa là với nhà chồng. Rồi cũng có những lúc, khi mà sự lo lắng quan tâm thái quá cũng tạo cho mình nhiều áp lực...Nhưng giận là giận, không vừa lòng là không... nhưng nghĩ cho cùng toàn chuyện cỏn con. Do tâm trạng của mình lúc đó không tốt, nên mới bực, chứ vui vẻ như lúc này, thì chả có chuyện gì đáng gọi thành tên cả.
Thế. Nên không phải mẹ chồng nào cũng đáng sợ. Các bạn gái chuẩn bị về làm dâu hãy nghĩ đến chuyện của mình để bớt căng thẳng hơn nhé! Nhớ ra gì tớ sẽ edit tiếp. giờ vào ôm chồng ôm con ngủ đã, mệt rồi. Lại chào thân ái và quyết thắng vậy!
đúng là may lắm đấy, làm dâu bà THU thì cái tội mặc áo hở bụng là có khi ăn đòn, hehe
AntwortenLöschenối hà hà, đúng là bà chị dâu tôi! Bà Thu mà còn sống, chả phải mình chị, có khi em cũng ăn đòn!!!
AntwortenLöschencó bà mẹ chồng hiểu biết thương con thế này, thảo nào mẹ chị Nhi xui mẹ Leo tin tưởng vào tương lai :P
AntwortenLöschenNói vậy chứ có được một mối quan hệ MC-CD tốt cũng là phúc phận của từng người. Có người rất hiền lành, chịu khó mà vẫn bị lận đận đấy thôi.
Mẹ Leo cũng đi theo hướng trên, tức là cố gắng có được sự cư xử công bằng và tình yêu thương, cũng như tôn trọng con cái giống như bà nội chị Nhi vậy.
co doc bai viet nay moi thay me Nhi rat hieu va yeu thuong MC. Neu ba noi Nhi ma doc duoc nhung tam su nay thi chac han ba se thay rat vui :)
AntwortenLöschenNhat me Nhi nhe, co bo me chong thuong yeu chieu chuong qua co :)
AntwortenLöschenhay nhi? chi thi` xin kieu, mac du` ko co van de gi` nghiem trong. Cai doan em la`m bo` cho bu' doc dao that day, hehe
AntwortenLöschen