Mittwoch, 13. April 2011

Nhật kí bệnh viện

14.05.08
Hôm nay mấy lần liền con lại ị ra máu. Đợi con ăn uống xong mẹ chạy vội chạy vàng, vừa đuổi theo tàu vừa hỏi đường để đưa con đến bệnh viện. Vừa đi mà vừa thương con, lại vừa tủi thân rằng bao nhiêu năm ba mẹ ở nhà to, đi xe xịn.. bỗng dưng run rủi để cho con chào đời trong cái hoàn cảnh phải chạy tàu chạy xe thế này...
May có chị Anja ríu rít đi cùng, vừa đi chị vừa hát, chị móc hết cả ví, vét sạch cả túi tiền tiêu vặt 1 tuần của chị được 1,40€, nhất định dúi vào tay mẹ để cho con ;)

15.05.08
Mẹ không sao xóa khỏi đầu hình ảnh con lúc bị bác sĩ chọc cái kim dài vào bàn tay bé xíu. Chọc vào.. rút ra.. lại chọc vào... Khổ thân con gái mẹ khóc thảm thiết. Mẹ đứng tít tận cuối giường nên chỉ chạm được vào đôi bàn chân của con, tay mẹ sũng mồ hôi làm chân con cũng ướt. Mẹ thương con mà không thể làm gì...
Thương con vừa đau vừa bị đói. Thương con mãi sau ngậm ti mẹ rồi mà vẫn nghẹn ngào nấc mãi không thôi. Mẹ thương con gái của mẹ nhường nào!

03.06.08
Mẹ thương con quá. Con vừa bị chọc 2 phát vào đầu để lấy máu, sau 1 phát vào tay không tìm ra ven. Người ta vẫn không xác định được tại sao con liên tục ị ra máu. có nội thương gì bên trong hay không, hay dị ứng gì... Suốt từ khi sinh con ra là một chuỗi ngày khó khăn mà mẹ phải đối mặt, từ cái đêm khi con tròn 2 ngày tuổi trong viện, khi con lần đầu ị ra máu tươi, mẹ hoảng loạn gọi bác sĩ, mẹ không biết làm thế nào để bình tĩnh hơn. Mẹ chỉ biết khóc..

05.06.08
Chiều nay 2 mẹ con mình vào viện. Đêm nay con phải ở lại bệnh viện, nhịn ăn, truyền nước để sáng mai luồn ống soi vào trong người.

Vừa nãy con lại bị chúng nó chọc 5 phát vào người. 5 lần cái kim dài thoòng chọc vào rút ra nát tươm tím bầm người con gái mẹ. Mẹ thấy tim có người bóp nghẹt. Mẹ thấy mình không thở được. thấy quay cuồng. Mẹ sợ. Sao con gái mẹ khổ thế này. Mẹ đã làm nên tội gì để giờ này con gái mẹ phải đau đớn. Mới hơn 2 tháng tuổi.. ánh mắt con hoảng loạn vô hồn.. Mẹ chỉ có 1 mình.. mỗi mình mẹ đứng nhìn con bị bọn y tá dốt nát hành hạ.. Đến lần thứ 3 mẹ không đồng ý cho đứa nào chạm vào người con mẹ. Yêu cầu gọi bác sĩ trưởng khoa xuống tiếp ca..
Bác sĩ chuyên lấy máu xuống, sau 1 lần chọc vào rút ra ở tay không thành công, thì họ lấy được máu ở chân con và găm vào đấy luôn 1 cái ống để truyền đạm. Mẹ thấy rối bời. Thương con gái mẹ bé bỏng quá.. Con ơi... Giá có ai đó, có papa con ở cạnh để mẹ có thể được chia sẻ..

Bệnh nhân đông quá nên 1 phòng 3 người, tức là 3 cái giường cũi và 3 cái giường đơn dành cho các mẹ bên cạnh. Kì lạ thật. Mẹ không tưởng tượng được Châu Ấu mà lại có cảnh này. Giờ mẹ chả minh mẫn nghĩ được gì hỏi han được gì, chỉ biết ôm con và khóc thôi...

Papa hồi chiều đưa 2 mẹ con vào viện, rồi đi làm. Rồi bỏ mặc mẹ con mình vật vã đau đớn ... Mẹ thấy tủi thân.. Con ơi cố gắng lên con nhé!!!

06.06.08
Sáng nay chúng nó lại lấy máu của con. Mẹ thương con. Trong vòng 3 ngày mà bọn ác ôn nó chọc nát tươm bé con của mẹ. Nhìn con bé bỏng nằm quằn quại giãy giụa mà mẹ không thể cầm được nước mắt..

Suốt từ 5h sáng con không được ti mẹ. Con đói. Con đau. Con mệt. Con khóc yếu ớt không thành tiếng. Tay ôm chặt cái nucki và em gấu. Con không ngủ. Con thức nhưng mằm im chả buồn nhúc nhích. Mẹ lại chỉ khóc. Chả thể làm gì khác hơn. Mẹ trách bản thân mình, chả hiểu mẹ làm sai gì, mẹ chăm con không tốt thế nào mà để con gái mẹ mới hơn 2 tháng, vẫn bé bỏng quá mà lại đau đớn thế này ?!?...
Lát nữa đây con sẽ bị gây mê. Mẹ buộc phải kí vào 1 tờ cam kết lỡ có mệnh hệ gì thì chịu... Lỡ có mê mà không thể tỉnh lại... lỡ có làm sao mà xuất huyết máu... lỡ có thế nào thế nào... mẹ phải làm sao bây giờ...

Suốt từ chiều qua con không có được giấc ngủ yên vì 2 đứa cùng phòng đứa mê sảng đứa khóc đứa hét suốt cả chiều cả đêm. Nhìn mặt con đờ ra, yếu ớt thoi thóp mà mẹ đứt từng khúc ruột...

07.06.08
10h45´ - Con bé tí, nằm lọt thỏm trên giường bệnh, chân gắn ống truyền nước và đi tất của bệnh viện, mấy ngón tay kẹp kìm điện, ngực và lưng gắn máy nghe nhịp tim, mồm bị nhét phễu, mũi úp mặt nạ thở, tay vẫn ôm em gấu và nuckie, mắt vô hồn, chợt mê chợt tỉnh nhưng vẫn gắng gượng để hé nhìn mẹ, chắc con cũng biết mẹ khóc nhiều và lo cho con lắm nên muốn mẹ yên tâm...

12h00´ - Bác sĩ đẩy con vào phòng phẫu, xanh toát 1 màu, ánh đèn sáng choang. Mình mẹ đứng chờ bên ngoài và khóc xối xả. Ai đi qua cũng nhìn. Mẹ không kìm được. Mẹ nghĩ chắc con đau lắm, chắc con sợ lắm... Mẹ nghĩ lung tung đến những điều mình kí. Mẹ đếm từng giây. Giá có ai đó bên cạnh, nói với mẹ rằng không sao đâu, tiểu soi thôi mà..có thể mẹ sẽ bớt khóc. Nhưng chả có ai cả. Y tá bác sĩ đi qua nhìn mẹ thông cảm... Rút cuộc có 1 bà bước đến nắm tay mẹ, hỏi mẹ sao lại khóc nhiều thế. Dỗ mẹ là con sẽ ra ngoài ngay thôi mà... nhưng muộn quá chăng.. mẹ chả kìm được. Mẹ thương bé con. Giận người là bố con mà chỉ biết nghĩ cho người khác bỏ mặc con kề cận nguy hiểm, ngại có lỗi vời người ta mà đành có lỗi với mẹ con mình...

12h40´  - Rồi cũng chờ được đến lúc bác sĩ đẩy con ra. Con gái mẹ vẫn nguyên vẹn ở đây. Mê man. Người con tím ngắt , lạnh toát. Lúc mẹ hoảng hốt kêu người ta mới lấy cho con cái chăn dày. mẹ nắm bàn tay lạnh ngắt của con muốn truyền chút hơi ấm... Lúc này ba con ló mặt vào. 13h20.
 Bác sĩ nói sau 30p hết thuốc mê con sẽ tỉnh lại. 45p... 50p....1 tiếng trôi qua con vẫn nằm im bất động. Mẹ bắt đầu khó thở. Tim đập loạn nhịp. Mồm không ngừng cầu Trời Phật cầu bà ngoại phù hộ độ trì cho con gái bé bỏng được bình an... Rút cuộc tiếng rưỡi sau con bắt đầu cựa quậy... Con khóc. Người ta giải thích là con đau nên khóc. Đau và rát. Con khóc như chưa từng bao giờ khóc. Con giãy dụa trên tay mẹ. Rên rỉ phều phào như 1 con mèo. Làm cách nào nói thế nào dỗ kiểu gì con cũng không bớt đau để nín. Ngực mẹ sau 9 tiếng con không bú sữa ứ cứng đanh như đá, đau buốt phát sốt. Suốt lúc ngồi chờ con mẹ không cảm nhận được cho đến lúc bế áp con vào người....Mẹ cố gắng xoay sở cho con bú để con cảm thấy được an ủi.. nhưng con không thể mút. Con đau đến không điều khiển được cái lưỡi của mình....
14h30´ - Mẹ xộc xệch, tất tưởi đi theo người ta đẩy con về phòng hồi sức. Đi đến cầu thang thì bác LA và chị HA vừa đến. Có những giây phút như thế để mẹ thấy yêu những người không cùng máu mủ với mình 1 cách thật lòng..

Lâu sau con vẫn không ngừng khóc và không thể bú. Người ta lại đi triệu bác sĩ trưởng khoa nhi đến kiểm tra cho con... Việc của mẹ là cứ cố dỗ dành và chờ đợi điều kì diệu...

16h00´ - Mãi rồi con lả đi vì kiệt sức. Con thiếp đi được là mẹ thấy nhẹ lòng. Chờ con tỉnh con sẽ thấy đói sẽ biết bú thôi mà. Mẹ bắt đầu lôi theo máy vắt sữa của bệnh viện, vắt, hút, đau nhức... 3 bình đầy ghi tên con để vào tủ lạnh...Thức ăn mẹ để sẵn phần con đấy... con ngủ chút rồi dậy măm măm con nhé!
Mẹ bắt đầu đói. Từ sáng sớm không nuốt nổi gì. Bác đến mang theo hộp xôi gà. Mẹ ăn ngấu nghiến ngon lành. Ai cũng đói. Chia nhau, nhường nhau, thèm thuồng... Bác là thế. Lúc nào cũng chu đáo từng miếng ăn giấc ngủ...
Nhắm mắt lại, hay kể cả lúc mở mắt ra. toàn bộ hình ảnh trên như thước phim quay chậm ùa về. Cả đời mình chắc sẽ không bao giờ quên được, giây phút mẹ đón con đến cuộc đời và ngày hôm nay, lúc cùng con chia sẽ đau đớn...

p.s: lục được trong plus, bốc lên đây kỉ niệm.
Cún hồi 2,5 tháng, vừa ngủ vừa cười tủm tỉm, măt già câng.

Donnerstag, 20. Mai 2010

Đọc

Mấy ngày nay mình đã tốn rất nhiều nước mắt chỉ vì lướt qua blog của một người... không quen, mà tình cờ thấy link kết nối ở blog 1 người bạn.
Đọc.
Đọc rồi mới thấy xung quanh mình có biết bao mảnh đời bất hạnh.
Chuyện của em là chuyện về cuộc sống của một em bé mắc hội chứng DS. Những bài viết của mẹ bé đều là những trải nghiệm đầy mồ hôi, nước mắt, đau thương.. và căng thẳng.
.....
Thế mới thấy mình hạnh phúc biết nhường nào khi có được đứa con khỏe mạnh trắng trẻo. Có thể nói, có thể cười, có thể thơm mẹ và khóc khi không vừa ý...
Hạnh phúc hóa ra chỉ đơn giản là được sống bên cạnh những người thân yêu, được nhìn thấy con lớn khôn từng ngày, được ôm ấp vỗ về mỗi khi con khóc... và hơn hết cả là niềm tin được nhìn thấy tương lai phía trước luôn rộng mở với con, rằng con sẽ lớn khôn, sẽ tìm được hạnh phúc...
....
Yêu bé lắm bé con ạ. mặc dù hôm nay bé khóc suốt .. bé tủi thân sợ ai đó mắng mỏ hất hủi mình nên hở chút là bé khóc... bé nhõng nhẽo đòi ngồi lòng lúc mẹ ăn... nhưng mẹ yêu bé và yêu cả những nhõng nhẽo con gái của bé... Yêu cái vẻ mặt mếu mếu lủi thủi 1 mình tựa cửa đứng ngóng cô giáo lúc mẹ đón ở trường học. Tội bé, đi học lâu mà có vẻ vẫn chả chơi với bạn nào, lúc nào cũng luấn quấn lấy cô hay thui thủi 1 mình. Hôm nay lại đúng ngày lấy xe muộn bé bị đón muộn mà cô trông lại bận việc...
Bé ơi, mẹ chỉ có thể hứa với bé rằng, sẽ cùng bé đi suốt chặng đường bằng tất cả tình yêu.. Mẹ không dám hứa trước sẽ có thể trải cho con thảm đỏ để con bước vào đời, nhưng mẹ sẽ cố với tất cả niềm tin và sức lực của mình, để cho con bình yên mãi mãi...
Mẹ yêu bé lắm!
Chỉ ghét cái bé cứ hay đòi mẹ bế vẹo cả xương sườn ;))
Thời tiết báo mai mưa, chắc bé lại hoãn Wandern rồi!


Ảnh chụp tại Lanmien Resort - Mũi Né - Phan Thiết 1 ngày tháng 03.2010




Mittwoch, 19. Mai 2010

Tản mạn ngày hè

Giữa tháng 5 rồi mà vẫn lạnh. Chờ mãi những ngày nắng vàng rực rỡ để lang thang đi dạo trên những con đường đá xanh khấp khểnh, những ngôi biệt thự cổ với ban công trồng đầy hoa...
Có vẻ như với ảnh hưởng của núi lửa thì Châu Âu năm nay sẽ không có mùa hè ;(

Mình sau 2 tuần đau đầu dặt dẹo thì hôm qua mới bò đi khám. Xoang. Xoang mà. Thảm nào mà chả đau đầu, thế mà cứ đoán cảm đoán dị ứng rồi tương thuốc cảm thuốc dị ứng vào thì làm sao hết được.

Bé con kia đi học ngoan. Ngày nào cũng thấy cô bảo ăn tốt, có hôm chỉ khoảng 5 thìa bữa trưa thì buổi chiều ăn bù cái wiener. Có hôm cô bảo ăn hơn nửa đĩa... Chiều mẹ đón thì ngày nào hỏi con thích ăn gì cũng nằng nặc đòi Schokaka (scho ko la). hết 1 thanh. Thôi kệ. Đã bảo bây giờ mẹ theo chính sách thích gì là mẹ chiều mà. Bữa tối cũng chỉ tự xúc được 1 phần 4 là đã "thôi, no rồi". Phần tiếp theo là mẹ phải giúp.
Được cái tiến bộ là nhai rất giỏi, ngoại trừ cứ đưa thìa cháo vào mồm là nuốt chửng, còn ngoài ra thì ăn gì cũng nhai. Chiều qua còn ngồi ăn 1 bát canh khoai carot su hào miếng nào miếng ấy to đùng mà nhai rất ngon lành đúng kiểu. Kể ra có khi con bé đã "trưởng thành" rồi ;)

Bố nó đột suất hôm nay lại phải đi làm. Cũng may mấy hôm đau đầu Bố nó ở nhà cơm nước trông Nhi. Hôm nay đỡ chút, nhờ đúng thầy đúng thuốc ấy mà. Công nhận mình ốm cũng khôn chán :P
Mưa dầm dề cả ngày, oto thì đưa vào hãng kiểm tra và thay lốp hè. Đi đón con bé phải đổi tới mấy lần tàu, có khi đến tiếng mới về đến nhà ấy! ;(
Mình, Giờ thấy 1 ngày trôi vèo cái đã hết. Con bé đi học nên cũng nhàn. Chỉ còn phải đối phó với 1 bữa tối và 2 bữa phụ của con nên giảm stress hơn. Thêm nữa có khi máu cũng lạnh hơn nên đã có thể mặc kệ nó ăn nó ngủ theo nhu cầu.
Cũng có lúc mưu toan tính toán chờ đợi gì thì thấy ngày trôi qua thật chậm. Nhưng thôi chả sốt ruột làm gì, cái gì đến sẽ đến thôi mà!
Có khi lại thấy buồn, vì có những mối quan hệ tưởng như tốt đẹp vĩnh cửu, chỉ vì 1 vài chuyện nhỏ nhặt mà mất mát... Nhưng cũng đành thôi. Khi mình đã cố gắng cứu vãn nhưng người ta không màng, không quan tâm thì biết làm sao ?!
Bất cứ mối quan hệ nào, cũng cần phải có nhiệt thành và vun đắp từ 2 phía. Khi 1 bên đã nhãng ra, cốc nước đã đổ hớt sao cho đầy?!
Kéo theo cũng không phải ít những người vốn không thuộc "phe" mình... Đương nhiên thôi, họ yêu nhau thì họ bênh nhau cũng đúng mà!
Mình đã và đang sống để không bao giờ phải hối tiếc khi quay đầu nhìn lại...

Cũng có những lúc thấy yêu gia đình nhỏ của mình biết bao. Đứng ở bất cứ phương diện nào hay ở bất cứ đâu thì mình, Cáo hay Nhi cũng chỉ như 1 hạt cát nhỏ giữa mênh mông sa mạc... Không có gì, không là gì... Có thể không có nghĩa lí gì với bất kì ai nhưng lại là một phần không thể thiếu của nhau...

p/s: biển xanh.. cát trắng.. nắng vàng..
chụp tại Lanmien Resort - Mũi Né - Phan Thiết 03.2010

Dienstag, 18. Mai 2010

Linh tinh

Ốm liểng xiểng thế nhỉ. Đầu đau như búa bổ nhiều ngày liên tiếp. Thật dại khi nghĩ nó sẽ tự khỏi. Mà cũng chả có thuốc gì để uống. Uống 1 loại thuốc cảm gì ở VN cầm sang thì say bí tỉ, choáng váng, muốn ngất quay lơ ra 1 chỗ... Mãi hôm đi Leipzig thì có vỉ Decolgen để uống, nhưng vẫn mệt, buồn ngủ li bì, như say rượu, người lúc nào cũng ngất ngây con gà tây!

Cuối tuần rồi đi Leipzig. Thằng cháu làm lễ trưởng thành. Trưởng thành nghĩa là... 15 tuổi. Đồng nghĩa với việc được uống 1 số nước uống có nồng độ cồn vừa phải, được đi chơi 1 số nơi, được đi chơi muộn hơn chút ngoài đường, bọn Tây thì hình như được phép có bạn trai/gái, có khi được phép lên giường...và được gì nữa cũng chả biết.
Nhưng nó rất phấn khởi. Ngoài chuyện thu hoạch nhiều "phong bì", thì nó cũng cảm thấy nó người lớn và tự tin hơn hẳn. Thằng cháu, đã bắt đầu có bạn gái và quan tâm đến những vấn đề về giới tính. Bát đầu thích ăn diện ngắm nghía trước gương. Bắt đầu suốt ngày ôm khư khư cái laptop để... chat toàn chuyện nhảm nhí, hị hị.
Nhớ hồi mình mới sang. Bố mẹ nó đón mình sang du học. Hồi ấy nó 2,5 tuổi. Ngoan lắm. Suốt ngày tha thẩn chơi 1 mình hết phòng này đến phòng khác. Mình học xa ở kí túc xá, mỗi tuần về nhà dành dụm mua cho nó 1 cái ôto nhỏ, nó thích ra mặt... Loanh quanh nhiều năm tháng trôi qua, mình chăm nó ít hơn là chăm em nó sau này. Sáng, hôm đưa nó đi học hôm không, nhưng chiều thì hầu như ngày nào cũng đón nó về. Thằng cháu mà những ngày đầu tiên mình dạy nó những từ tiếng Đức cơ bản còn sau này mình học lại của nó...
Thế mà cũng hơn chục năm trôi qua. Cách đây chỉ 2 năm thôi, mỗi lần chia tay bao giờ nó cũng chu mỏ lên cho mình chụm cái mỏ vào hôn tạm biệt. Giờ thì còn lâu, nó bảo mình đã "quá già cho việc đó", ý là nó chỉ thơm Nhi kiểu ấy thôi ;-)
Giờ nó lớn thật. Cao hơn m70 nhưng vẫn gầy nhẳng. Hôm nọ nó đồng ý để mình húi đầu cho nó vì mẹ nó bảo cô Minh cắt cho thì mẹ cho 5oi cô Minh cho 5 oi ;-))) thật là xỉ nhục tay nghề của cô nó thế chứ, hí hí. Chỉ vì tham tiền thôi, chứ còn lâu, vì nó bảo cô Minh cắt lâu.  Đã vậy cắt xong nó chê ỏng chê eo là xấu và đòi mình 10 oi, ha ha. Thằng lưu manh!
Nhưng cũng rất tình cảm. Đi hội chợ cố chơi trò chơi thắng để mang về cho Nhi 1 cái yếm, lúc thì 1 con chó bông. Ki bo tiết kiệm lắm nhưng sinh nhật cô nó cũng tự giác cho 10 oi vào phong bì để tặng ;P Rất thực tế!
Bao giờ thì đến lượt Nhi nhà mình làm lễ trưởng thành nhờ?! còn cả nhiều tấn gạo nữa!


Donnerstag, 13. Mai 2010

Sinh nhựt

Năm nay không có gì đặc biệt. Ốm, mệt nên nằm nhà. Chiều đi đón con gái, đi tìm 1 cửa hàng người quen gần đấy thì vớ được 1 bức tranh vàng óng ả. Chồng rủ đi ăn quán nào đó nhưng chả muốn đi đâu, nghĩ cảnh đầu đau lưng mỏi mà vừa ăn vừa trông bé con không chịu ngồi yên cứ đòi xuống chạy lung tung thì chỉ thấy nằm dài trên salon nhà là sảng khoái nhất. Chiều cũng lết ra đến Starbucks làm cốc cacao nóng với nhà em Na..
Quà cũng có một số thứ đáng yêu của mọi người. Sáng dậy thì thấy Cáo cắm mấy bông ly trên bàn, và 1 cái váy gói ghém cửn thựn, may là mặc vừa;)... Hôm ấy Cáo nghỉ nhà. Nhưng mà xui thật, những năm mình khỏe mạnh thì không bận này cũng bận cái khác. Lần này có vẻ như.. ai cũng rỗi rãi mà khổ chủ thì lại quắc cần câu. :)
Sáng nay em bé em lớn ngủ quên. 10h hơn mới thò mặt vào lớp. :)
Cô giáo biết tin em bé sắp chuyển về trường gần nhà thì tỏ vẻ luyến tiếc. Cô bảo "điều đó làm chúng tôi đau lòng". Dịch ra tiếng Việt thì nghe chuối nhờ. Nhưng nghe cô nói tiếng Đức mình cũng thấy thấm cái cảnh chia tay. Dẫu sao thì cũng gắn bó với cô gần năm trời. Lần nào đến đón cũng thấy bé nắm chặt tay cô... Không có tình cảm làm sao được!
Không biết bé có gặp khó khăn gì không. Bé sẽ buồn sẽ nhớ cô giáo?! Thương bé. Mong là trẻ con sẽ mau quên. Không muốn bé phải chứng kiến những lần chia tay... Nhưng cuộc sống mà, làm sao tránh khỏi!?...


Đây ạ, chân dung thiếu lữ 30 tuổi đây ạ! ;-(




Thật tình cờ và thất bất ngờ vớ được cái đồng hoa cải vàng ươm này. Tiếc là không sẵn súng ống đạn dươc nên chỉ chụp được vài kiểu. Hẹn hôm nào nắng rực rỡ sẽ vác theo cái chân máy lia cho sướng tay. Em xin tiết nộ nuôn 1 điều nà hôm ấy cũng hơi... mát. Em phong phanh thế là vì tự nhiên giời đang nắng trưa thì chuyển ... mây, hi hi. Em gái em thì vừa, em mà kể có thêm cái áo khoác mỏng nữa thì chuẩn, tiếc là áo em vứt trên ôto đỗ tít đàng xa kia kìa... Mà thôi, nàm nghệ thực mừ, phải nghiến răng chớ lị ha ha ha ;))

Dienstag, 4. Mai 2010

Xin lỗi con!

Sáng đầu tiên con đi học lại sau 2 tuần nghỉ ốm. Mẹ ở nhà dọn dẹp đống CD, dọn dẹp đống giấy tờ, loay hoay lắp lại cái giường bị tụt giát, nấu cho con nồi cháo sườn, rồi mở mạng nghiên cứu cách chế biến cái bó măng tây già tuổi thọ có đến hơn 2 tuần, xơ xơ đắng đắng, nhá với cơm nguội và ít thịt kho tàu của ngày hôm qua... Rồi cũng đến giờ đi đón con về.
Hôm nay đón con muộn, vì Cáo bận đi làm rồi, Cáo nhận lời giúp cho người quen ít lâu. Đến nơi thấy con đang chơi dưới sân, cô để mặc độc cái quần tất chứ không mặc quần bò vì cô bảo áo khoác dày, sợ thêm cái quần nữa sẽ nóng quá... Tay lạnh, má lạnh. Mũi thò lò đóng trắng trắng xung quanh. Tay nắm chặt tay cô, bám sát cô từng bước như sợ bị bỏ lại. Thấy mẹ Nhi không khóc, chỉ luýnh quýnh chạy lại rồi nhảy tọt lên người đòi bế. Sáng nay Cáo đưa đến lớp cũng không khóc. Lần đầu tiên trong lịch sử!

Vừa đi vừa tranh thủ nhồi nhét cho con 1 hộp Actimel 50ml. 1 miếng phomai và 1 lát mỏng quả bơ. Nhi lắc quá mẹ chóng mặt nên phải bảo Cáo dừng xe lại, tắp vào 1 cái chợ để bế Nhi xuống, làm trò cho Nhi ăn. Mất toi 1 oi cho vào cái xe auto điện trước cửa chợ cho nó lái. Sở dĩ phải ăn vội ăn ngay là vì không thì sẽ muộn quá, đụng bữa tối bữa sữa trước khi ngủ.
Xong thì ghé vào mua miếng thịt mớ rau về để nấu cho Nhi bữa chiều.
Về đến nhà, chỉ kịp cho con xông thuốc xong là Cáo đến giờ đi làm. Ngồi 15phút xem Thỏ Béo với con là mẹ phải đứng lên đi nấu cơm cho con kịp ăn bữa 6h. Ngồi thì không sao, hễ đứng lên là con khóc nhèo nhẹo đòi bế, tự nhiên khóc nức khóc nở như bị ai đánh. Đành vừa bế con vừa băm thịt nhặt rau...
Hơn 6h mới xong xuôi bữa tối của Nhi. Hôm nay ăn cơm sườn (nghĩa là cơm nát nấu cùng với sườn, nhưng không ăn thịt vì thịt sườn hôm nay dính nhiều mỡ quá!) với canh thịt ngỗng nấu rau ngót. Hơn nửa tiếng vừa dỗ vừa bật nhạc, xem phim, vừa đập bàn vừa dọa đũa thì xong bữa và nửa quả Kiwi. Đến miếng cuối cùng vừa thở phào nhanh nhanh chóng chóng đứng lên định tiếp tục chuẩn bị bữa sáng sớm hôm sau cho Nhi và nấu bát canh nồi cơm ít thức ăn cho mẹ thì con lại khóc. Đòi bế. Mà tự nhiên có kiểu khóc tức khóc tưởi cứ như bị ai mắng mỏ gì ghê lắm. Ừh thì thôi lại bế. Vừa bế vừa đưa đồ chơi vừa thử đặt xuống để làm tiếp thức ăn nhưng không được.
Hơn 7 rưỡi thì dắt vào rửa ráy. Hóa ra đã ị bãi tướng. Vừa đặt nằm xuống thì kéo vèo cái tã lên hất dây cả cái bẩn vào người.. Rửa ráy xong ra ngoài thì cứ đòi gì đó dẫy lên rồi tát vèo vào mặt mẹ. Một cách không tỉnh táo, bằng 1 sức mạnh mà như dành cho kẻ thù, mẹ giơ tay đánh bốp cái vào cánh tay Nhi, bằng một sức lực như căm hờn ghê ghớm lắm... Mô Phật! Sau 2 giây chắc mới cảm nhận được đau rát nên con bé khóc. Lại khóc. Đương nhiên.

Dạo này làm sao ấy. Con bé con bé bỏng thế, cả ngày nó đi học ở nhà rất nhớ nó, rất lo cho nó... Vẫn tự nhủ chiều đón con về sẽ chuyện trò yêu thương nó, ôm ấp vỗ về nó... nhưng sao lại tàn nhẫn với nó thế?! Cái tát ấy không giống của 1 người mẹ dành cho con.
Dạo này rất hay bị kích động. Tâm lý không ổn định. Hay cáu giận vô cớ cũng như có cớ. Lúc thấy ruột gan như lửa đốt, lúc thấy trầm cảm nghiêm trọng... Rất hay mắng con, quát nạt, dọa dẫm.. Rồi đánh nó...
khổ thân con!
Con tôi đi học. Sáng dậy nhồi cho nó được non bát cháo (mì, khoai..), rồi nó nhịn 1 mạch đến 3h hơn đón nó về. Ở lớp bữa xế, bữa trưa và bữa chiều ngủ dậy nó tuyệt đối không bao giờ đụng vào bất cứ thứ gì. Nó không đói, nó không thích... Còn quy tắc của các cô là không thích thì không bao giờ ép và không xúc hộ. Có xúc hộ được vào mồm thì mặt trước mắt sau nó nhổ sạch... Nên nó nhịn! Thế mà chiều đón nó vẫn không muốn ăn bất cứ thứ gì. Bất cứ thứ gì đưa vào miệng nó cũng kèm theo lúc thì "ăn 1 miếng rồi mình bay theo con chim nào..." lúc "1 miếng rồi cho trèo lên xem con kiến bò trên cửa sổ" v.v. Mỗi miếng đưa được vào mồm nó phải kèm theo bao nhiêu nỗ lực, cả về thể xác lẫn trí lực của lúc thì mình mẹ, lúc cả Cáo.
Bữa xế nhồi cho nó được lúc tí sữa chua lúc nửa quả chuối.
Bữa tối cách bữa xế tầm 2,5 tiếng cũng lại là cả 1 nỗi nhọc nhằn.
Có khi cốc sữa trước khi đi ngủ chỉ cách bữa trước được chừng 1 tiếng. Vì thứ nhất bữa tối nó ăn quá lâu, thứ 2 nó buồn ngủ và đòi đi ngủ quá sớm. Có khi mẹ vừa ngồi nỗ lực xúc từng thìa sữa, vùa xoa bụng vừa thương cho con, thương cái bụng căng cứng tròn xoe... nhưng mẹ chưa hề bỏ cuộc. Mẹ chấp nhận cái kiểu mạo hiểm, được ăn cả ngã về không. 1 là con sẽ trớ hết sạch ra nhà ra giường vì 1 cơn ho và mẹ lại đi nhồi lại, 2 là mẹ thoát và con ít ra có được ít sữa tối thiểu của 1 ngày vào bụng.

Trong khi bằng tuổi con, các bạn ăn trung bình 1300kcal mỗi ngày, thì với số lượng gần 2 bát cháo cộng với 1 cốc sữa con con cộng với ít sữa chua ít hoa quả chỉ đạt được 1 nửa.
 Trong khi bằng tuổi con các bạn tự xúc ăn, hoặc ăn được những thức ăn thô như của người lón nấu mềm và nhai nhiếc đàng hoàng thì con vẫn ngồi chờ mẹ vừa xúc cho vừa hất tay, cúi đầu, bit miệng và cứ miếng nào hơi to tí là nhè. Độc vẫn ăn cơm nát toét và thức ăn băm nhuyễn.
Trong khi bằng tuổi con các bạn đã bỏ bỉm ngồi toalet thì con vẫn bữa đực bữa cái.
Trong khi bằng con, các bạn biết tự mở tủ lạnh lấy đồ ăn để ăn, hoặc đòi uống sữa khi thèm thì đối với con miếng ăn vẫn là miếng hận.
Chán nản quá. Chán nhất cái cảnh cả ngày ở lớp không 1 miếng ăn 1 giọt nước nào vào bụng.  Rồi về nhà chỉ có 1 chút thời gian thôi nhưng phải lần lượt bao nhiêu thứ mà vẫn chỉ đạt 1 nửa mức cần thiết cho sự phát triển.

Con mình. Buông xuôi thì không được. Lỗi cũng của mình. Mình không phải là người mẹ tốt. Không dạy được cho con những kĩ năng tối thiểu.
Như bảo nó xì mũi ra thì nó tuyền chỉ hít vào. Mặc dù mình đã làm mẫu xì toe toét ra cả mặt. 10 ngày như 1. Bó tay. Toàn phải hút ra cho nó. Ai đời hơn 2 tuổi rồi mà không biết xì mũi?!
Như hôm nay, nhẹ nhàng dỗ dành dắt nó vào toilet, lấy thuốc đánh răng đưa cho nó thì bỗng dưng nó cho cả 2 tay vào mồm ngậm rồi ngúng nguẩy. dỗ, mắng thế nào cũng không chịu bỏ ra. Đang đà ân hận thương con bé bị cả vết lằn 4 con lươn tượng trưng cho 4 ngón tay trên người, rồi thấy bế tắc vô cùng, thấy con mình mình không nói được nó bất cứ cái gì, thề là nó không nghe lời mình ở bất cứ phương diện nào. Thấy mình là một người mẹ thất bại hoàn toàn trên mọi mặt.. Thế là ngồi khóc. Khóc vì thương con. Khóc vì tủi thân. Khóc vì bất lực...
May mà khóc 1 lúc rồi nó cũng thương tình nó sang nó ôm và bỏ tay ra cho mà đánh gì thì đánh.
8h20. Ngồi xông nốt lần thuốc cho nó thì nó ngủ gật. Thương quá bảo nó tắt máy đi rồi đi thay tã thay quần áo ngủ hạ rèm bôi kem tắt đèn... Nó kêu đau chân. Giờ cũng đến chịu không biết lúc nào nó đau thật lúc nào nó đau giả. Nó cứ hay kêu cho vui mồm! 8h40 phút thì nó ngủ say.

Cho nó ngủ rồi mẹ mới đi nhặt rau luộc rau luộc tạm miếng thịt ngồi nhá. Qua cơn đói rồi. Ăn không ngon miệng. Như nhá rơm. Nhưng cũng phải cố nhồi thôi để còn có sức mà chiến đấu!
Rồi nấu cho nó bát canh rau cải thịt gà để sáng sớm ngày mai nó ăn trước khi đi học.
Dọn dẹp rửa bát. Tắm táp... cũng 10 rưỡi đêm.
Cuộc sống của mình thật là bế tắc. Không hiểu sẽ tiếp diễn thế này đến bao giờ?! Đến bao giờ thì con mình chỉ cần chăm nó thôi mà không cần phải quá nỗ lực mỗi miếng ăn giọt nước? Chỉ phải cởi quần và lau chùi cho nó rồi giúp nó kéo quần lên mỗi khi nó đi toalet mà không phải quát nó ép nó ngồi vào vị trí còn nó thì nhất định đòi xem phim và ị ra tã?! Đến bao giờ chỉ cần lấy thuốc đưa bàn chải và đánh răng hộ nó mà không cần phải ưỡn cong người  để phụ 1 cánh tay phải đỡ nó giãy dụa, mồm vừa dỗ vừa dọa còn tay kia cố tìm cách đưa cái bàn chải vào mồm nó mà không được?!
 Đừng ai bảo là thế thì thôi khỏi cần đánh răng nhé! Đầy 1 mồm răng, Ăn uống toàn đồ chất như người lớn, có khi còn hơn... miệng không thơm tho tẹo nào. Vàng ệch ra... Không đánh thì ai mà chịu được?!
Thương con bé! Từ nay mình phải cố kìm chế hơn. Dạo này không thể kìm chế được bất cứ chuyện gì. Phải thương lấy con mình chứ. Nó không vui nó buồn nó nhõng nhẽo nó quấy thôi mà. CỐ lên cố lên nhé, đừng bao giờ đánh con bé như thế nữa mà tội nghiệp.
Xin lỗi con. Mẹ rất buồn vì không hiểu sao mẹ không dạy được con gì cả. Từ mai mẹ sẽ nỗ lực hơn nữa. Chỉ mong làm sao cho con đừng bỏ các bữa ở trường. Mà con lớn rồi, mẹ không thể cho con ở nhà để mẹ bữa nào cũng nhồi cũng dỗ cũng xúc cho con ăn được. Con phải đi học, đi để học những điều hay lẽ phải, đi để có những kĩ năng giao tiếp, kĩ năng hòa nhập. Con phải dần học cách giao tiếp khi không có mẹ sát cạnh. Rồi con ổn định thì mẹ mới yên tâm và mới có thể đi làm chứ. Con chưa sống với mẹ lâu nên con chưa biết được mẹ vốn không thuộc túyp người của gia đình, nghĩa là mẹ không thuộc tuýp phụ nữ khéo cơm nước và thích ở nhà chỉ lo con cái chợ búa. Mẹ là người thích đi làm, thích được ra giao tiếp ngoài xã hội cơ mà. Thích tự tay đổ mồ hôi đi kiếm đồng tiền để mua cho con cái quần cái áo... Thế mà mẹ đã ở nhà với con 3 năm nay rồi đấy, từ khi con bắt đầu hình thành trong huyết quản của mẹ kìa... Thế nên con ngoan con phải biết thương biết nghe lời mẹ con nhé. Thế mới là 1 đứa bé ngoan chứ con yêu!
Mẹ lại nghĩ đến mẹ của mẹ. Đến cái thứ tình yêu không có điều kiện xa xỉ ấy. Nghĩa là cái thứ tình yêu mà không đòi hỏi kiểu như nếu cô yêu con tôi thì tôi yêu cô hoặc nếu cô nghe lời thì cô sẽ có nhiều thứ như kiểu bạn Tú của mẹ nói ấy... Thật là xa xỉ với mẹ con ạ. Mẹ chả có cái may mắn được hưởng trọn vẹn cái tình yêu ấy...
Con ngoan. Lớn lên con phải nghe lời mẹ nhé! Mẹ sẽ cố gắng bên con thật lâu dài như có thể, để ít ra đâu đó trên đường đời, con vẫn yên tâm rằng dẫu con có làm sai gì, vẫn có mẹ luôn yêu con bằng 1 tình yêu tuyệt đối!
Xin lỗi con. Mẹ có lỗi với con nhiều...



Con cún con tội nghiệp. Ảnh chụp 1 ngày xuân giữa tháng tư, hôm đi sang nhà Emy thì phải.
 


Donnerstag, 29. April 2010

Kể chuyện chùa chiền...

Lễ quanh năm không bằng giằm tháng giêng, nên em cũng bon chen đi chùa. Đi loanh quanh được mấy chùa trong thành phố, rồi đi Chùa Hương, đi cả đền Thánh Cả...
Phải nói lắng đọng nhất là Chùa Hương.
Quê Nội em ở Hà Sơn Bình, nghĩa là chỉ cách Chùa Hương khoảng 6 hay 7km, thế mà từ bé giờ em chưa biết mặt mũi Chùa Hương nó ra làm sao. Cũng tại bởi ngày xưa thì em bé quá, chả ai dại dột gì cho em theo để mà em quấy em đòi bế rồi phải vừa leo cao chết cha chết mẹ lại còn phải vác em trên vai.. Lớn tí thì thầy bu em di cư vào sống trong Sài Gòn mất tiêu nên mỗi năm em chỉ được ra Hà Nội thăm quê vào kì nghỉ hè. Mà mùa Hè thì có mà dở hơi mới đi chùa Hương.. nên túm lại đây là lần đầu tiên em được mục sở thị cái danh lam thắng cảnh phải nói là đẹp bậc nhất Việt Nam này!
Hôm em đi là một ngày mát giời, nắng nhẹ, gió hiu. Lại là đầu tuần nên không đông đến mức nghẹt thở.. Phải nói là thiên thời địa lợi nhân hòa... Khoảng tiếng đồng hồ ngồi trên đò thật sảng khoái cực kì. Một cảm giác thư thái thảnh thơi khi đò khoan thai trôi trên dòng nước. Bốn bề núi non hùng vĩ trùng điệp cây cối um tùm tốt tươi ...Khói sương mờ ảo thiêng liêng... Xung quanh các đò láng giềng chiếc ngược chiếc xuôi người hát quan họ đám hát trữ tình... nụ cười thường trực trên khuôn mặt... Khoảnh khắc ấy con người như được gột rửa hết tất cả mọi ưu tư phiền muộn lo toan, nếu có, ở trên đời..
Vừa đi vừa nghe chuyện kể về sự tích Đền Trình, về 99 ngọn núi tượng trưng cho 99 chú voi cúi đầu quỳ trước cửa Phật và duy nhất 1 chú đáng phải quay đầu thì lại quay mông nên bị phạt chém đứt mất cả cái đít, hi hi... rồi sự tích về ngọn núi mâm xôi con gà... Mà công nhận voi thì giống thật, còn mâm xôi con gà thì vừa ngắm vừa phải kèm theo tưduy trừu tượng nữa mà vẫn... chẳng biết đâu là xôi còn đâu là gà, hi hi !!!
Rồi vào chùa. Em chỉ đi được mấy chùa rồi vào chùa Chính, thế mà cũng mỏi nhừ. Mà đấy còn là đi cáp treo đấy nhá. Chứ mà bắt em đi cái con đường chính thống trèo leo kiểu cổ điển thì chắc em... xỉu

Lang thang sờ xẩm mãi, đến lúc quay lại thì ôi cha mẹ ơi... trời tối đen như mực. Còn cả 1 quãng đường ngồi trên đò trở ra giữa đêm khuya thanh vắng, hí hí. Có tí sợ à. Muốn mua mơ, mua sắn dây, mua củ mài...về làm quà mà đến khi hạ sơn nó... dẹp bố hết. Thế là đành mua mấy cái bánh mì con cua con ếch dở hơi về nhá...
Đò đêm trôi trên sông không 1 ánh đèn. Chỉ có đom đóm. Đóm đóm nhiều vô kể. Y như trong phim kiếm hiệp Hồng Kông. Thanh vắng. Tĩnh mịch. Xém... đái ra quần, hè hè.

Nhớ con gái. Con gái ốm chưa lại hẳn nên bị ở nhà. Muộn màng. Lại nghĩ đến chặng đường dài nữa mới về đến nhà nên buồn. Về đến nới có khi con cún đi ngủ rồi không chừng. Đêm hôm trước thì cả đêm quấy mẹ. 6h sáng mới cho mẹ chợp mắt, chợp được khoảng tiếng rưỡi thì cái đồng hồ báo thức vào... cù chân. ;-)
Đi cả ngày người bung biêng. Em mà cứ thiếu ngủ cái là biết mặt ngay, thần sắc bất an, lảo đảo say, người cứ như đi mượn. Nói năng như kiểu si khờ người già...
11h mới về đến nhà. Con gái chưa ngủ. Nhưng trái với mong đợi của em, nó thờ ơ như người dưng ấy :-((
Lại còn gặp chuyện không vui.
Nói chung ngày này là 1 ngày để nhớ!

Ảnh chụp máy của thợ chuyên nghiệp ở Chùa Hương, nên nó "rõ ràng" thế này đây ạ :-(


Nhismama, bà Tiến và bác Hà sún


Ảnh chụp còn có 1 vệt lọt sáng, bị cháy phim nữa mới gọi là "chiên nghịp" chứ, hì hì 15k 1 kiểu ớ